XUÂN MÙA ĐẠI DỊCH


ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI
 
Ta bước ra từ trong bóng tối
Rũ xác thân tràn ngập tội đời
Ơn cảm hóa giữa dòng chơi vơi
Một đời người chìm trong bến tội.
 
Xác thân này làm ta hệ lụy
Luôn ngụp lặn trong cõi sân si
Trong khủng hoảng tư bề sóng dữ
Trong đam mê bản ngã thế trần.
 
Ta đứng lên, vực dậy bao lần
Cố chối bỏ, kìm nén bản thân
Cố làm người lành ngay đúng nghĩa
Nhưng than ôi bóng tối phủ dần.
 
Ánh Sáng nào soi dẫn đời ta
Đưa ta rời ảo ảnh xa hoa
Đưa ta về cội nguồn chân lý
Ánh Phục Sinh sáng rỡ chói lòa!
 
Ta chạm vào ánh sáng Niềm Tin
Nhủ lòng mình đấm ngực cầu xin
Như kẻ chết vùng lên sống lại
Hướng lòng về mở lối tương lai.
 
Ta quyết tâm cất bước theo Ngài
Mở lòng mình hướng về ngày mai
Một niềm tin ngập tràn Thánh Sủng
Chọn hồng ân chính Chúa Ngôi Hai.
 
Ta chạm vào sự sống đời đời
Ta lắng nghe tiếng nói của Lời
Ôi Thánh Tử lòng ta dấu ái
Trên môi thiêng cất tiếng gọi mời.
 
Hoàng Công Nga

+++++++++++++++++


ĐỈNH HỒNG ÂN
 
Đỉnh Hồng Ân muôn đời rạng rỡ
Đổ như mưa sáng rỡ bội phần
Tâm linh lĩnh nhận trong ngần
Dạt dào Ơn Thánh đủ phần dưỡng nuôi.
 
Buổi sớm mai môi cười hạnh phúc
Dẫu cho đời trong đục, đục trong
An vui cốt ở tấm lòng
Dạt dào ân sủng tinh ròng cậy trông.
 
Nắng Xuân sang mùa Đông từ giã
Sưởi ấm lòng vất vả truân chuyên
Bình an trong Chúa nhân hiền
Ngại gì gian khổ hồn nhiên cuộc đời.
 
Ta vẫn sống thảnh thơi tĩnh tại
Nét an nhiên có ngại gì đâu
Đường đời muôn cảnh bể dâu
Ngập tràn tha thứ dài lâu kiếp người.
 
Lòng nhẹ nhõm nụ cười tươi nở
Ta lắng nghe hơi thở nồng thơm
Bỏ qua bao nỗi giận hờn
Cánh chim én lượn mây vờn núi xa.
 
Hoàng Công Nga

++++++++++++++


DẤU CHÂN ĐỊA ĐÀNG
Thân tặng anh Lam Vũ, thành viên ĐXT Sài Gòn
 
Hai năm trời vắng bóng
Kiếp phận người long đong
Ở nơi xa biền biệt
Người có nhớ ta không?
 
Hai năm trời chiêm niệm
Mới hiểu được tình Ngài
Giữa muôn ngàn dung sai
Đấng an bài gìn giữ.
 
Trong kiếp phận làm người
Sống bôn ba giữa đời
Sống cầu kỳ danh lợi
Sống vì một cái tôi.
 
Chờ khi cơn gió thổi
Mới biết mình mong manh
Được sống giữa an lành
Trong bao la tình Chúa.
 
Khi ngoài trời đổ mưa
Gẫm lại ân tình xưa
Chúa thương yêu gìn giữ
Con hiểu sao cho vừa.
 
Hai năm trời xa xứ
Mới thấy rõ thực hư
Những ngày xưa thân ái
Dấu chân chim địa đàng.
 
Hoàng Công Nga
 
+++++++++++++++++++


CỎ CÚ VÀ ĐẠI THỤ*
Chúc mừng sinh nhật Lão Nhân Ngu và Thụy Nguyên
 
Thân cỏ cú nép mình khiêm tốn
Bên đại thụ vốn tỏa bóng râm
Hai ta cuộc sống âm thầm
Hưởng nhờ phúc lộc Thánh Ân gội nhuần.
 
Trong cuộc sống người thân khuất núi
Mỗi mảnh đời an ủi niềm riêng
Ân tình nghĩa cử thiêng liêng
Tơ vương mấy nỗi ưu phiền vụt qua.
 
Tuổi chất chồng phong ba đã trải
Có ngại gì vướng phải niềm đau
Đời người luôn có trước sau
Tình chung nghĩa nặng nhìn nhau mỉm cười.
 
Đời vui nhé hồng tươi nét mặt
Nếp nhăn nheo bước ngoặt thời gian
Sá gì nhiễu cảnh gian nan
Một lòng trung tín đá vàng thủy chung.
 
Thân cỏ cú sánh cùng đại thụ
Cả hai ta sinh ngụ một ngày
Bây giờ chuyến choáng men say
Gặp nhau đã muộn nhưng hay lạ thường.
 
Ôi Kiến Thụy tơ vương sông nước
Đã về thành còn ước mơ xa
Lão Nhân ở chồn phong ba
Câu thơ Lời Chúa thiết tha gọi mời.
 
Mừng sinh nhật một đời mấy bữa
Giữa đôi ta lần lữa mấy khi
Cùng nhau chung một đường đi
Kẻ miền sông nước người thì viễn du.
 
Hoàng Công Nga
*Câu chữ của Trầm Mặc Thụy Nguyên
 
+++++++++++++++++++


NGÀY CUỐI NĂM
 
Ngày cuối năm nghe tin chẳng lành
Cuộc sống này quá đỗi mong manh
Phận làm người qua cơn sóng dữ
Nhờ an bài của Đấng cao xanh.
 
Ngày cuối năm tin dịch lan mạnh
Chuyến xe đời vận hạn quay nhanh
Người gặp nhau giữ gìn khoảng cách
Chút e dè lòng dạ tan tành!
 
Mùa Xuân sang bao nỗi hoang mang
Nỗi ám ảnh tan giấc địa đàng
Người tha hương vọng về cố quận
Tạ lỗi người thân, tạ xóm làng.
 
Tết thị thành sao quá mong manh
Niềm sum họp vỡ tan mộng lành
Người ngại ngần đi ra phố chợ
Ngày dài qua, giấc ngủ dỗ dành.
 
Ngày cuối năm nghe tin dịch bệnh
Nghe xót xa nhiễu cảnh tử sinh
Gẫm phận người mong manh yếu đuối
Nguyện ơn trên gìn giữ an bình.
 
Xin Chúa thương cất khỏi bệnh tình
Cho nhân gian trở giấc Phục Sinh
Mở lòng người tinh thần độ lượng
Nụ yêu thương giải khắp nhân hòa.
 
Hoàng Công Nga

+++++++++++++++++


NGUYỆN CẦU CUỐI NĂM
 
Cuối năm rồi thời gian đọng lại
Mẹ già ngồi đếm giọt sương mai
Nỗi lắng lo đàn con xa vắng
Nguyện Chúa thương, năm tháng ngày dài.
 
Ngày dài qua thấm thoát thoi đưa
Tuổi chất chồng mẹ già hơn xưa
Mẹ mong con thời gian lần lữa
Bếp củi tàn, bụi phủ song thưa.
 
Mẹ già ngồi, tay lần chuỗi hạt
Cầu cho con dặm trải quan san
Bước đường dài con đi xa mãi
Tết chẳng về mẹ đợi mong hoài.
 
Mùa Xuân này mẹ ngồi ngóng đợi
Vẫn biết con ở chốn trùng khơi
Xa vòng tay, xa mẹ yêu dấu
Lòng xốn xang, dạ mẹ rối bời.
 
Những đứa con, đứa con của mẹ
Tận phương trời nhưng vẫn muốn nghe
Lời thổn thức muôn tình âu yếm
Lời ru con văng vẳng trưa hè.
 
Con được sống trong tình yêu mẹ
Trong hân hoan trong nỗi đợi chờ
Trong thổn thức trong mỗi giấc mơ
Trong cảm xúc một tình yêu mến.
 
Xuân năm nay con lại không về
Giữa đại dịch ủ những cơn mê
Người xa xứ tình nồng nhạt bóng
Xa mẹ già vắng cả tình quê!
 
Cuối năm rồi chắp tay khấn nguyện
Nguyện Chúa thương gìn giữ thuận tình
Cho mẹ già hồn an xác mạnh
Cho quê hương cuộc sống an bình.
 
Hoàng Công Nga
 
++++++++++++++++++++++



XUÂN LY HƯƠNG
 
Tết năm nay con có về không?
Mẹ già buồn mỏi mắt ngóng trông
Lại một tết tha hương quan ngại
Nhủ lòng mình biết rõ đúng sai!
 
Xuân ly hương bao nỗi vấn vương
Bao em thơ xa cách mái trường
Bao cảnh ngộ giờ đây giãn cách
Bao mảnh đời đắp đổi tang thương.
 
Mùa Xuân này có vẻ khác thường
Xuân giãn cách dao động phố phường
Không sum họp đông người tụ tập
Giữ an nguy, xiết chặt tình thương.
 
Mùa Xuân này khác những Xuân xưa
Xuân hợp tan lòng nối kết chưa
Xuân Covid chìm trong tin dịch
Xuân ly hương thấm thoát thoi đưa.
 
Trong đại dịch Xuân là dấu chỉ
Sức sinh tồn dậy cả xuân thì
Một niềm tin tràn đầy sức sống
Hướng cho ta biết rõ đường đi.
 
Đừng nản chí giữ vững niềm tin
Vẫn kiên trung lời nguyện trong tim
Xuân vĩnh cửu mùa Xuân bất biến
Ánh nắng vàng chiếu rõ tâm linh.
 
Hoàng Công Nga


++++++++++++++++

XUÂN MÙA ĐẠI DỊCH
 
Gió Xuân về trên từng con phố
Người nhận ra thêm một tuổi đời
Ta có nghe tiếng gió gọi mời
Sắc Xuân căng tràn đầy sức trẻ?
 
Nhưng ưu tư, ngày tháng đong đưa
Nay giã từ về lại bến xưa
chân rã rời bước đi nặng nhọc
Nỗi lo âu biết mấy cho vừa.
 
Đôi mắt còn tinh anh gì nữa
Có nhận ra cám dỗ bủa vây
Ngày qua đi, bóng ngả về tây
Tự thân ta chẳng thể đo lường!
 
Ôi, cuộc đời buồn vui mấy đỗi
Có hay chăng là cơn gió thổi
Hạnh phúc này xen lẫn khổ đau
Sao tránh khỏi điều không mong muốn!
 
Xuân đã về lòng người nặng trĩu
Dịch hoành hành tin tức lan nhanh
Người an cư mong giấc mộng lành
Xin phó thác ơn đời cứu rỗi.
 
Ta lắng nghe từng cơn gió thổi
Lời trần tình bao nỗi ỉ ôi
Xuân Covid đời người mấy đỗi
Nguyện Chúa thương rũ sạch tội tình.
 
Hoàng Công Nga
 



 


 
Đang xử lý, vui lòng đợi trong giây lát...