Tin Mừng Chúa Nhật II Mùa Vọng - Năm C

"Mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa".

Chúa Nhật Tuần II Mùa Vọng Năm C

Bài Ðọc I: Br 5, 1-9

"Chúa sẽ tỏ bày huy hoàng của Chúa trong ngươi".

Trích sách Tiên tri Barúc.

Hỡi Giêrusalem, hãy cởi áo tang chế và sầu khổ của ngươi, hãy mặc lấy sự huy hoàng và vinh quang đời đời của Chúa mà Chúa ban cho ngươi. Chúa sẽ mặc cho ngươi áo công lý, và đặt vương miện vĩnh cửu trên đầu ngươi. Vì chưng, Chúa sẽ tỏ bày huy hoàng của Chúa trong ngươi cho mọi kẻ trần gian. Vì Thiên Chúa sẽ đời đời gọi tên ngươi là Hoà bình trong công lý và Vinh dự trong hiếu nghĩa.

Hỡi Giêrusalem, hãy chỗi dậy, đứng nơi cao, và nhìn về hướng đông. Hãy nhìn con cái ngươi từ đông sang tây họp lại theo lệnh của Ðấng Thánh, họ hân hoan thấy Chúa nhớ đến họ. Họ bị quân thù dẫn đi xa ngươi, nhưng Chúa đã đem họ về cho ngươi trong vinh dự như các hoàng tử. Vì Chúa đã ra lệnh triệt hạ mọi núi cao và mọi đồi từ ngàn xưa, lấp đầy những hố sâu, để trái đất được bằng phẳng, hầu Israel vững vàng bước đi cao rao vinh quang Thiên Chúa.

Theo lệnh Chúa, những cánh rừng, những cây có hương thơm, đã cho Israel núp bóng, vì Chúa sẽ hân hoan lấy lòng từ bi và công bình của Người dẫn dắt Israel đến ánh vinh quang.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 125, 1-2ab. 2cd-3. 4-5. 6

Ðáp: Chúa đã đối xử đại lượng với chúng tôi, nên chúng tôi mừng rỡ hân hoan (c. 3).

Xướng: 1) Khi Chúa đem những người Sion bị bắt trở về, chúng tôi dường như người đang mơ, bấy giờ miệng chúng tôi vui cười, lưỡi chúng tôi thốt lên những tiếng hân hoan. - Ðáp.

2) Bấy giờ dân thiên hạ nói với nhau rằng: Chúa đã đối xử với họ cách đại lượng. Chúa đã đối xử đại lượng với chúng tôi, nên chúng tôi mừng rỡ hân hoan. - Ðáp.

3) Lạy Chúa, xin hãy đổi số phận chúng con, như những dòng suối ở miền nam. Ai gieo trong lệ sầu, sẽ gặt trong hân hoan. - Ðáp.

4) Thiên hạ vừa đi vừa khóc, tay mang thóc đi gieo. Họ trở về trong hân hoan, vai mang những bó lúa. - Ðáp.

Bài Ðọc II: Pl 1, 4-6. 8-11

"Anh em hãy ăn ở trong sạch và không đáng trách, cho đến ngày của Ðức Kitô".

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philipphê.

Anh em thân mến, luôn luôn trong mọi lời cầu nguyện của tôi, tôi hân hoan khẩn cầu cho tất cả anh em, vì anh em đã thông phần vào việc rao giảng Phúc Âm từ ngày đầu cho tới nay. Tôi tin tưởng rằng Ðấng đã khởi đầu việc lành đó trong anh em, cũng sẽ hoàn tất cho đến ngày của Ðức Giêsu Kitô.

Vì Thiên Chúa làm chứng cho tôi rằng: tôi yêu mến tất cả anh em với tâm tình của Ðức Giêsu Kitô. Ðiều tôi cầu nguyện bây giờ là lòng bác ái của anh em ngày càng gia tăng trong sự thông biết và am hiểu, để anh em xác định những điều quan trọng hơn, để anh em được trong sạch và không đáng trách cho đến ngày của Ðức Kitô, anh em được Ðức Giêsu Kitô ban cho dư đầy hoa quả công chính, hầu tôn vinh và ngợi khen Thiên Chúa.

Ðó là lời Chúa.

Alleluia: Lc 3, 4. 6

Alleluia, alleluia! - Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng; và mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa. - Alleluia.

Phúc Âm: Lc 3, 1-6

"Mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Ðời hoàng đế Tibêriô năm thứ mười lăm, Phongxiô Philatô làm toàn quyền xứ Giuđêa, Hêrôđê làm thủ hiến xứ Galilêa, còn em là Philipphê làm thủ hiến xứ Ituria và Tracônitêđê; Lysania làm thủ hiến xứ Abilêna; Anna và Caipha làm thượng tế; có lời Chúa đã kêu gọi Gioan, con Giacaria, trong hoang địa.

Ông liền đi khắp miền sông Giođan, rao giảng phép rửa sám hối cầu ơn tha tội, như lời chép trong sách Tiên tri Isaia rằng: "Có tiếng kêu trong hoang địa: Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng, hãy lấp mọi hố sâu và hãy bạt mọi núi đồi; con đường cong queo hãy làm cho ngay thẳng, con đường gồ ghề hãy san cho bằng. Và mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa".

Ðó là lời Chúa.

Suy Niệm:

Gioan được tuyển chọn làm sứ ngôn của Chúa. Ông kêu gọi người ta trở về con đường ngay thẳng để đón nhận ơn cứu độ.

Với ơn gọi Kitô hữu, chúng ta cũng được trao sứ mệnh rao giảng sự công chính của Thiên Chúa. Xây dựng con đường chân lý hòa bình trong thế giới. Giữa một thế hệ muốn chối bỏ Thiên Chúa. Một thế hệ vong thân và đảo điên trong vô luân mất an bình. Người Kitô hữu đã phải làm gì? Và đã làm được gì? Gioan đã chu toàn nhiệm vụ tiền hô cho Ðấng Cứu Thế. Còn chúng ta, bao giờ sứ mệnh của chúng ta mới hoàn tất?

Suy niệm của Lm Pet Trần Bảo Ninh

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca. (Lc 3, 1-6)
 
Ðời hoàng đế Tibêriô năm thứ mười lăm, Phongxiô Philatô làm toàn quyền xứ Giuđêa, Hêrôđê làm thủ hiến xứ Galilêa, còn em là Philipphê làm thủ hiến xứ Ituria và Tracônitêđê; Lysania làm thủ hiến xứ Abilêna; Anna và Caipha làm thượng tế; có lời Chúa đã kêu gọi Gioan, con Giacaria, trong hoang địa.
 
Ông liền đi khắp miền sông Giođan, rao giảng phép rửa sám hối cầu ơn tha tội, như lời chép trong sách Tiên tri Isaia rằng: "Có tiếng kêu trong hoang địa: Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng, hãy lấp mọi hố sâu và hãy bạt mọi núi đồi; con đường cong queo hãy làm cho ngay thẳng, con đường gồ ghề hãy san cho bằng. Và mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa".
 
Chia sẻ:
 
Dọn đường sửa lối cho Đấng Cứu Thế đến với nhân loại là lời kêu mời khẩn thiết của mẹ Giáo hội gởi đến cho con cái. Lời mời đó đến từ sứ điệp của thánh Gioan Tiền hô, đến từ tâm tình nhắn nhủ của thánh Phaolô, đến từ lời tiên báo của Ngôn sứ Baruc.
 
Tin Mừng của thánh Luca thuật lại sứ điệp của thánh Gioan Tiền hô khi Ngài xuất hiện trong sa mạc. Ngài nhắc lại lời tiên báo của Ngôn sứ Isaia về ngày Đấng Cứu Độ đi vào lịch sử nhân loại với sứ mạng đem niềm vui và hy vọng cho con người. “Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng”. Chắc hẳn thánh Gioan không phải là một người đến để mở những con đường kết nối giữa làng này với làng nọ, giữa miền này với miền kia, giữa gia đình bên kia với gia đình bên này, nhưng ngài mời gọi mỗi người hãy trở về với đời sống nội tâm của mình, nơi đó còn ngổn ngang những mối bận tâm, những toan tính, những trăn trở, những hiềm khích, và những sự gian dối, những yếu tố đó vô tình trở thành biến tâm hồn mình quanh co, biến lương tâm của mình thành chai cứng, biến suy nghĩ của mình nên hạn hẹp và ích kỷ. Bởi thế, thánh Gioan kêu gọi hãy sửa lại cho ngay thẳng có phải chăng là loại bỏ những toan tính hạn hẹp đó, để tâm hồn thanh thản hơn, để cuộc đời không còn ngụp lặn trong những áp lực của cuộc sống.
 
Từ sứ điệp của thánh Gioan, mỗi người có thể nhận ra những giá trị tâm linh từ lời nhắc của thánh Phaolô trong thư gởi giáo đoàn Philipphê. “Ðiều tôi cầu nguyện bây giờ là lòng bác ái của anh em ngày càng gia tăng trong sự thông biết và am hiểu”, Thánh nhân ước mong mỗi người hãy gia tăng việc làm bác ái, chính những việc làm để xây dựng tình người là lúc mỗi người đang tự san lấp những hố sâu hạn hẹp của ích kỷ, những quanh co của oán thù mỗi ngày một vơi cạn, để thay vào đó là những con đường thẳng thắn và rộng rãi cho Con Thiên Chúa đi vào tâm hồn của mình và đến được với tha nhân nhờ sự trung gian của mỗi người. Khi mỗi người chủ động để xây dựng những con người tương thân, tương ái đó, là lúc mỗi người đang đưa mọi người xích lại gần Thiên Chúa hơn, và cũng là lúc chính bản thân đang cải biến thái độ nội tâm của mình, xứng đáng với những bước chân của Đấng Cứu Thế đi vào ngôi nhà nội tâm của mỗi người.
 
Khi tình người còn bị giới hạn bởi những đám mây ích kỷ và sầu khổ của tội lỗi, thì những cố gắng đứng lên để làm mới cuộc đời và cải hóa nội tâm, sẽ giúp con người vơi đi những hố sâu gian dối, những núi đồi của nghi kỵ và những vũng lầy của sự hạn hẹp tình thương. Ngôn sứ Baruc: Chúa đã ra lệnh triệt hạ mọi núi cao và mọi đồi từ ngàn xưa, lấp đầy những hố sâu, để trái đất được bằng phẳng, hầu Israel vững vàng bước đi cao rao vinh quang Thiên Chúa”, đã vẽ lên một bức tranh của tương lai, khi mỗi người mạnh dạn thay đổi cách suy nghĩ, thay đổi cách sống, thay đổi tương quan tình người, đó là lúc họ được Giavê đưa vào vương quốc của Ngài, bởi họ đang loan báo về sự vinh quang và tình thương của Thiên Chúa.
 
Nhìn lại cuộc sống của con người hôm nay, chúng ta có thể dễ dàng nhận ra một điều, là con người mỗi ngày đang cố gắng xây dựng nhiều con đường nối liền mọi miền với nhau, giúp con người trên thế giới như xích lại cận kề nhau, ngay cả những thông tin, những sự kiện, những biến cố, tất cả được chia sẻ cho nhau khi xảy ra, nhưng có một con đường Thiên Chúa mời con người xây dựng đó là con đường từ trái tim đến trái tim của nhau, từ tâm hồn của con người đến tình thương của Thiên Chúa. Con đường đó không đòi hỏi nhiều nguồn vốn, cũng không đòi hỏi nhiều kỹ thuật hiện đại, nhưng cần nhất là thái độ nội tâm của mỗi người. Khi Thiên Chúa có ước mong đến với con người, nhưng họ không mở cửa thì Ngài cũng thất bại.
 
Về lại với gia đình, chúng ta thấy chủ nghĩa cá nhân đang phá hoại rất nhiều con đường từ trái tim đến trái tim, từ tâm hồn đến tâm hồn của con người. Vợ chồng thiếu sự cảm thông, thiếu sự tôn trọng, cha mẹ với con cái chưa tìm được sự quan tâm và yêu thương, giữa anh chị em với nhau chưa thể vượt qua được cạm bẫy của vật chất, để tha thứ và chấp nhận nhau. Bao hố sâu còn đó, bao núi đồi còn đó và bao lối nẻo quanh co còn đó, ai sẽ bắt tay vào san lấp và sửa lại tất cả, nếu không phải là mỗi Kitô hữu, mỗi người con của Thiên Chúa đó sao?  
 
Sức mạnh của trào lưu đó cũng len lỏi vào mỗi cộng đoàn, mỗi dòng tu. Có thể thấy từ bên ngoài là một gia đình thiêng liêng, một cộng đoàn thánh thiện, nhưng bên trong cũng ngổn ngang những đống rác của ích kỷ, kiêu căng và tham vọng. Chỉ mong được an phận, chỉ mong được ưu ái, chỉ mong được là người quan trọng, nên sẵn sàng loại bỏ tình người, loại bỏ tình liên đới, loại bỏ luôn cả sự bác ái. Phải chăng đó là lúc những núi đồi của ma quỷ được vun đắp do bàn tay chính của con người thân cận.
 
Lạy Chúa, mong muốn của Ngài là đưa con người đến gần với sự thánh thiện của Thiên Chúa, để họ được hạnh phúc và bình an, vì thế, Ngài dùng nhiều phương thế để cảm hóa, để uốn nắn và để gọi mời con người thay đổi cuộc đời. Xin cho chúng con cảm nghiệm được tình thương đến từ trái tim của Thiên Chúa dành cho con người, để chúng con thay đổi cuộc đời và cố gắng từng ngày trong việc dọn dẹp những lối nẻo quanh co, để Ngài đến và đi vào cuộc đời của chúng con. Amen.
 

Lm Pet Trần Bảo Ninh
 

 
ĐỂ MỌI NGƯỜI NHẬN BIẾT ƠN CỨU ĐỘ
(Chúa Nhật II Mùa Vọng C) - Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa –  Ban Mê Thuột
 
Ngày khai mạc năm thánh nhân kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Hàng Giáo Phẩm Việt Nam tại Sở Kiện, những ai trực tiếp tham dự hay theo dõi cách nào đó đêm diễn nguyện, hẳn ít nhiều cũng cảm thấy xúc động về phần sám hối của Giáo Hội Việt Nam. “Giáo Hội chúng con xin chân thành thú tội. Giáo Hội chúng con xin cúi đầu tạ tội.” Ca từ thú lỗi của linh mục Sơn Ca Linh lặp đi lặp lại sau những lời xưng thú với từng đối tượng về những lỗi lầm cụ thể khiến lòng người chìm hẳn xuống trong sự khiêm nhu. Một trong những lỗi lầm mà đoàn con Chúa dân Việt cần xưng thú đó là thái sống đạo ích kỷ, nghĩa là chỉ biết lo giữ đạo cho mình mà quên, đúng hơn là xao lãng nghĩa vụ chia sẻ hồng ân Tin Mừng cứu độ mình đã lãnh nhận, cụ thể là chưa tạo điều kiện để cho mọi người nhận biết ơn cứu độ.

Các bài trích đọc lời Chúa trong Chúa Nhật II Mùa Vọng C, đặc biệt bài trích sách Tiên tri Baruc và bài Tin Mừng theo thánh Luca hướng cái nhìn của chúng ta đến hạnh phúc của tha nhân. Để cho đoàn dân đã bị lưu đày khắp cõi Đông Tây hân hoan thấy Chúa nhớ đến họ, đem họ trở về Giêrusalem trong vinh dự như các ông hoàng, Thiên Chúa ra lệnh hãy triệt hạ mọi núi cao, lấp bằng mọi hố sâu (x.Br 5,7). Thánh Gioan Tẩy Giả đã lấy lại lời ngôn sứ Isaia để xác định sứ vụ của mình là kêu gọi người ta “hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng, hãy lấp mọi hố sâu và hãy bạt mọi núi đồi; con đường cong queo hãy làm cho ngay thẳng, con đường gồ ghế hãy san cho bằng. Và mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa” (Lc 3, 4-6).

Mùa Vọng về, chúng ta vốn quen với nhiều lối suy tư mang tính luân lý như hãy bạt đi những núi đồi của sự cao ngạo, hống hách; hãy lấp đầy các hố sâu chia rẽ hay hố sâu của lòng tham vô đáy; hãy sửa cho ngay các con đường gian dối, xảo trá, bất công…Tuy nhiên cần để ý rằng những suy tư này thường mang tính cá nhân vị kỷ, nghĩa là hãy sửa lại những tâm tư, lối sống sai lạc, bất chính của mình để bản thân mình có khả năng hay gọi là xứng đáng đón nhận Đấng Cứu Độ.

Xin được hướng cái nhìn ra khỏi lòng mình để đến với tha nhân theo thánh ý Chúa là muốn cho mọi người nhận biết chân lý hầu được hưởng ơn cứu độ (x.1Tim 2,4). Theo viễn kiến này thì việc bạt núi đồi, lấp hố sâu, sửa đường quanh co… không hạn chế ở chiều kích cá nhân mà còn mang chiều kích xã hội.

Bạt đi núi đồi kiêu căng, ngông cuồng: Chước cám dỗ thuở ban đầu sáng tạo vẫn còn đó. Nhân loại hôm nay dường như tiến bộ vượt bực trong các lãnh vực khoa học kỹ thuật. Dù còn nhiều hạn chế và bất cập, nhưng có thể nói rằng con người ngày nay có thể làm chủ các quy luật tự nhiên một cách nào đó. Và rồi đã có lúc con người những tưởng rằng mình có thể không chỉ thay trời làm mưa mà có thể tự mình làm ra cả bầu trời. Việc kiếm tìm sự thiện, việc phân biệt điều thiện ác, lành dữ là việc đáng làm và phải làm hầu xứng với phận người. Tuy nhiên con người lại bị cám dỗ lấy bản thân mình làm điểm quy chiếu cho sự thiện sự ác. Khi chủ trương rằng không có sự thiện sự ác khách quan mà chỉ có điều dữ, điều lành theo sự thẩm định chủ quan của mình thì vô tình hay hữu ý con người muốn tự phong thần phong thánh cho bản thân. Cái nguy hiểm của sự kiêu ngạo còn nhân lên gấp bội khi được khoác chiếc áo tập thể. Biết rằng cái đa số chưa hẳn là chân lý, thế nhưng người ta cũng dễ an tâm khi thuộc về số đông ngay cả trong những điều nghịch lý hay vô luân. Người ta lại còn dễ bị cám dỗ đề cao cái tập thể của mình lên hàng muôn năm để rồi cá nhân của mình trở thành bất diệt. Chúng ta đừng quên bất cứ tập thể nào cũng do từng cá nhân gộp lại.

Khi nói đến các hố sâu, chúng ta dễ liên tưởng đến lòng tham lam vô đáy của con người. Thánh Kinh đã từng ví sự tham lam là một hình thức thờ ngẫu tượng. Cần nhìn nhận rằng sự tham lam khi mang tính cá nhân thì dễ bị trách cứ hay lên án, thế nhưng khi nó mang tính tập thể thì rất dễ được châm chước hay được biện minh, cho dù lắm khi chỉ là sự ngụy biện. Xin được nói đến các hố sâu của sự chia rẽ. Cần phải lấp đầy những hố sâu chia rẽ do hận thù, do bất đồng quan điểm, do khác nhau về niềm tin, về chính kiến. Ở đây không bàn đến những khác biệt mang tính cá nhân. Những sự khác biệt mang chiều kích tập thể, xã hội rất có thể là nguyên nhân phát sinh nhiều sự tranh chấp, loại trừ khủng khiếp. Các cuộc chiến tranh mang tính tôn giáo hay mang tính ý thức hệ mà lịch sử ghi lại cho chúng ta xác tín sự thật này.

Và cuối cùng là  hình ảnh con đường quanh co. Với cá nhân thì có thể nghĩ đến sự thiếu ngay thẳng trong tâm tư, ý nghĩ và hành động của con người. Tuy nhiên dưới chiều kích xã hội thì chúng ta có thể nói còn đó nhiều cơ chế, nhiều tập thể cần phải được chỉnh sửa cho ngay thẳng. Bên cạnh những giải pháp canh tân, đổi mới của các vị lãnh đạo của các tập thể, các quốc gia, thì nỗ lực của Đức Giáo Hoàng Phanxicô vừa mạnh mẽ, vừa khiêm nhu tìm cách chữa trị mười lăm căn bệnh của giáo triều Rôma dịp cuối năm 2014 là một minh chứng.

Phải sửa, phải lấp, phải bạt những gì cần bạt, cần lấp, cần sửa nơi con người mỗi người chúng ta. Thánh Gioan Tẩy giả đã nói với đám đông dân chúng là: “Ai có hai áo thì chia cho người không có; ai có của ăn cũng hãy làm như vậy”. Với người thu thuế thì rõ ràng “đừng thu thuế quá mức ấn định”. Với binh lính thì “đừng hà hiếp dân, hãy bằng lòng với lương bổng của mình” (x.Lc 3,7-14). Thế nhưng với nhiều người Pharisiêu và nhóm Sađốc thì Ngài mạnh mẽ vạch mặt: “Nòi rắn độc kia, ai đã chỉ cho các anh cách trốn cơn thịnh nộ của Thiên Chúa sắp giáng xuống vậy?” (Mt 3,7).

Đọc Tin Mừng chúng ta thấy Chúa Giêsu rất độ lượng, khoan dung với những người bé mọn, yếu đuối và cả tội lỗi, thế nhưng Người lại có vẻ cương quyết và nghiêm khắc với nhiều người lãnh đạo Do Thái giáo, hoặc có vai vế, có ảnh hưởng trên dân chúng thời bấy giờ. Cái nguyên nhân chính đó là vì không chỉ cung cách sống của họ bất minh mà còn vì lề lối hướng dẫn, sự chỉ đạo của họ không ngay thẳng khiến cho nhiều người lầm lạc. “Khốn cho các ngươi, hỡi các kinh sư và người Pharisiêu giả hình! Các ngươi khóa cửa Nước Trời không cho thiên hạ vào! Các ngươi đã không vào mà những kẻ muốn vào, các ngươi lại không để họ vào… Các ngươi rảo khắp biển cả đất liền để rủ cho được một người theo đạo; nhưng khi họ theo rồi, các ngươi lại làm cho họ đáng xuống hỏa ngục gấp đôi các ngươi…” (Mt 23, 13-32; x. Lc 11,39-48).

Đức Giám mục Thomas J. Tobin, giám mục Providence đã mạnh mẽ khẳng định rằng trong việc tranh luận” (bàn về chân lý), thì không thể chấp nhận chuyện đưa má bên kia cho người ta tát, nghĩa là luôn luôn tỏ ra dịu dàng, dễ thương.  “Khi đối chứng với điều ác, Chúa Giêsu đã không dễ chịu, tử tế, nhẹ nhàng, và dịu ngọt”. “Chúa đã sống trong một thế giới thô bạo và đảo ngược và Người đã tuyên xưng thông điệp của Người trên đường phố” (x.Chân dung một Giám Mục Mỹ: Khi tranh luận, sẽ không đưa ra má bên phải  -VietCatholic News (12 Nov 2009 18:17).

Để mọi người nhận biết ơn cứu độ, thì còn đó rất nhiều việc Kitô hữu chúng ta, con chiên lẫn chủ chiên, cần phải làm, và lắm khi phải can đảm lội ngược dòng. Dĩ nhiên khi đã làm thì chúng ta khó tránh khỏi chuyện phải vác thập giá. Và chuyện cũng đương nhiên đó là có vác thập giá mình đi theo Đấng đã bỏ trời xuống làm người để làm chứng cho sự thật thì mới đích thực là môn đệ của Người (x.Lc 14,27; Ga 18,37).

 

Lm. Giuse Nguyễn Văn Nghĩa –  Ban Mê Thuột


 

Đang xử lý, vui lòng đợi trong giây lát...