Cây đèn bão

Người kitô hữu là cây đèn bão cho đời

Cây đèn bão

Một góc vùng biển miền trung, bao đời vẫn nghèo khó, đầy gió và cát. Trong miền đất nghèo khó ấy, có một bác ngư dân cũng nghèo như những gia đình nghèo khác. Chiếc đèn bão là gia tài quý giá duy nhất của bác ngư dân có.

Mỗi buổi chiều tối, bác thắp cây đèn bão ấy rồi treo trên ngọn cây phi lao ngoài bãi biển. Ngày nào cũng thế, người dân chài chung quanh nói bác là kẻ gàn, có ai cần đến ngọn đèn leo lét ấy đâu. Có ai cần đâu, nhưng bác cứ thắp mãi, ngày qua ngày, năm qua năm, chiếc đèn bão vẫn thắp khi chiều tối và gỡ xuống khi trời ửng sáng.

Một đêm giông bão, gió tràn từ phía bắc tràn vào, cây đèn bão vẫn hiên ngang đung đưa qua lại trên ngọn cây.

Ngoài khơi rất xa, một chiếc thuyền lênh đênh đã mấy ngày trên biển cả giông bão, trôi giạt từ hà tĩnh vào, hơn ba mươi mạng sống đang vật lộn. Họ nhìn thấy một ánh sáng nhỏ đung đưa, báo hiệu đất liền và thắp cả niềm hy vọng sống cho đòan người trên chiếc thuyền. Họ đã gắng chèo vào bờ và được cứu thóat nhờ cây đèn bão.

Bạn thân mến! Người kitô hữu là cây đèn bão cho đời. Nhiều lúc cũng cảm tưởng rằng, thắp đèn chờ trong vô ích. Có biết đâu, ở đâu đó, nơi những góc nhỏ chìm trong bão tố cuộc đời, lại được cứu vớt nhờ ánh sáng nhỏ bé ấy.

L.m Giuse Hoàng Kim Toan

 

Đang xử lý, vui lòng đợi trong giây lát...