Ôi đời sống…

Những ngày hè oi bức, chỉ ước sao được ngâm mình dưới làn nước mát lạnh. Nghĩ mà tức!
Mình đang sống ở Miền Tây, miền đặc thù của sông nước, ao hồ, kênh rạch… mà lại đi thèm nước! Cái vô lý này hậu thế sẽ phán xét tại người hay tại trời.
Ra phía sau đồng lúa hóng mát, thoáng hiện lên mùa nước nổi mênh mông bát ngát năm xưa. Thèm nghe con sóng lăn tăn xô nhẹ bờ ao hiên nhà. Thèm bóng dáng thuyền câu lưới lập lờ mặt nước. Thèm mùi nước phù sa quyện lẫn rong bèo…
Đứng ngoài bờ sông, ký ức của con kênh xưa trong xanh mát lạnh vẫn còn đó. Mơ hồ tiếng í ới của đám trẻ năm xưa đang vui đùa tắm sông. Tôi thoáng thấy mình trong đó, đứa trẻ gầy ốm đang bơi như rái cá. Rồi thấy bóng dáng mẹ đứng trên bờ tay cầm roi, đợi tôi đang cố câu giờ bơi vào bờ…
Tôi biết bơi năm 4 tuổi. Bà chị họ tập bơi cho tôi rất đơn giản (theo lời chị kể): Cắm cái cây giữa ao, đem thằng em ra đó bắt bám vào cây, rồi chị bơi ra một đoạn xa bắt em bơi lại. Lần đầu buông tay bơi là chìm, uống no bụng nước. Ba ngày như vậy bơi chập chững, một tuần bơi tự tin không cần người kèm.
Ngày nay mà dân Sài Gòn về quê, trông thấy cái cảnh mấy đứa con nít năm, bảy tuổi thời chúng tôi nhảy cành cây xuống sông bơi như nhái, chắc mang đi thi VN Idol hết.
Buổi sáng đi dâng lễ xứ gần bên. Chạy xe thả hồn ngắm hoa Bằng lăng bên lối, hít không khí trong lành tinh sương… bất chợt nồng nặc mùi xú uế khắp nơi xông tới. Nhìn xuống sông thấy nước xám đen, bọt xùi lên như nồi nước sôi. Con kênh xanh xanh giờ đã trở thành Con kênh phân heo…
Đủ mọi thứ lý do làm cho môi trường, đặc biệt là nguồn nước ngày càng thảm hại. Giáo dân vẫn hằng ngày đi lễ, ít nhiều cũng thấm lời dạy bác ái với tha nhân, lẽ nào không biết việc thải phân ra nguồn nước chung là tội lỗi! Hại tha nhân và cả chính mình. Có những hộ nghèo, không có đất để xử lý phế thải, con heo là nguồn sống của họ… không lẽ chính quyền không hiểu hoàn cảnh để bày kế giúp dân!
Chúng ta bất chấp tất cả để kiếm của cải vật chất với ước mong cuộc sống dễ chịu, thoải mái hơn. Thế nhưng, thực tế cho thấy là lợi thì ít mà răng chẳng còn. Ta đang đầu độc nhau bằng hóa chất và môi trường sống ô nhiễm. Cuối cùng, tiền làm ra để mua nước sạch và bình oxy về thở, những cái mà khi xưa dù nghèo nhưng tràn trề quanh ta.
Lm. Giuse Nguyễn Đức Thịnh
VHTK Thánh ANSELMÔ GM, Tiến Sĩ Ngày 21 tháng 04
VHTK 87 Phụng Vụ Năm A Mùa Phục Sinh
Thiếu Nhi VHTK Chúa Nhật 3 Phục Sinh A
Thiếu Nhi VHTK -CN 3 PS A- Hình tô màu
Bài hát cộng đồng Chúa nhật 4 Phục sinh A
Bài hát cộng đồng Chúa nhật 3 Phục sinh A
Họp Mặt Truyền Thông Giáo Tỉnh Sài Gòn
Từ đất thấp vươn tới trời cao
Ca đoàn Lê Bảo Tịnh mừng Bổn mạng -2026
Sinh lại từng ngày
Thánh lễ Đặt Đá Xây Dựng Nhà Thờ Vinh Hà
Khai Giảng Lớp Giáo Lý Viên Nòng Cốt VII
Tình yêu Thiên Chúa trong ánh sáng Phục sinh
Thánh vịnh 117, ĐC Chúa nhật 2 Phục sinh
Hội Thảo Khoa Học Văn Chương
Nhịp sống Giáo hội Việt Nam số 69
Thiếu Nhi VHTK- CN 3 PSA-7 khác biệt
277 Câu Trắc Nghiệm GIÁO LÝ DỰ TÒNG
Nghi thức lễ Gia Tiên
Thánh lễ Truyền chức Linh Mục -2023
Vui Học Giáo Lý 531 Câu Trắc Nghiệm XƯNG TỘI & RƯỚC LỄ 1
Khai mạc Hội nghị thường niên kỳ I/2023
Biên bản Hội nghị thường niên kỳ I/2023
Tân linh mục Phêrô Nguyễn Tiến Đạt: Thánh lễ tạ ơn
Việt Nam và Tòa Thánh ký kết Thỏa thuận
Giáo xứ Phúc Lộc -Mừng lễ Thánh Đa Minh
Giáo xứ Phúc Lộc: Lễ Chúa Ba Ngôi