“Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ!”(25). Đây không phải là trách móc, mà là sự lay tỉnh của một người bạn thân thiết.
Con đường Emmau vẫn còn đó, trải dài qua từng ngày sống. Nhưng nếu ta biết dừng lại, lắng nghe, và mở lòng, ta sẽ nhận ra: mình chưa bao giờ đi một mình. Chúa vẫn đang ở đó – lặng lẽ, kiên nhẫn, và đầy yêu thương
Cuộc hội ngộ với Đức Cha Giáo phận không chỉ là một buổi gặp mặt thường tình, mà là một hành trình "sưởi ấm tinh thần", nơi những tâm hồn thánh hiến cùng thắp lên ngọn lửa lý tưởng: “Mỗi tu sĩ là một môn đệ thừa sai”.
Làm sao chim gõ kiến có thể có một chiếc lưỡi dài đến thế? Và làm sao những con bướm lại có đôi cánh đẹp đến vậy? Phải thừa nhận sự hiện hữu của một Đấng Tạo Hóa.