Nếu còn xuân,
xin ghé lại thềm xưa một chút,
để nghe chuông nhà thờ rơi chậm
giữa khoảng lặng mù sương.
Ánh nến nhỏ run run trong gió,
như một lời cầu đầu xuân mới
chưa kịp gọi tên.
Tưởng như xuân vừa sống lại,
sau bao năm lạc mất bóng hình.
Con tim cũ chợt khẽ lay động,
hỏi rất khẽ: xuân ở nơi đâu?
Hay chỉ là tìm lại chính mình
trong ký ức đã hóa thành mây.
Ở nơi ấy,
mùa đông đã qua, xuân có về không?
Mây còn trôi chậm qua trời cũ,
lá có còn rơi, đủ để đếm bằng nỗi nhớ?
Xuân còn đó, hay một mình trong lặng thinh,
nghe tim khép mở như lời kinh muộn?
Con đường xưa, gió xuân đâu rồi,
làn nắng mỏng tan vào nắng cũ.
Chỉ còn tiếng chuông giáo đường
vang rất khẽ trong trí nhớ,
gõ vào một đời
chưa nguôi ước nguyện xuân.
Nếu còn xuân,
xin cho một lần dừng lại,
không hỏi ai còn nhớ ai, hay đã quên,
chỉ cúi đầu trước thinh lặng,
để hiểu rằng:
có những yêu thương không trở lại,
nhưng vẫn đủ thánh thiêng
giữ lòng người ấm mãi.
Và nếu ở nơi ấy, mùa ấy còn nhớ…
thì mùa xuân này, dẫu rất xa,
vẫn nở âm thầm
trong một cánh mai của ký ức.
— Joshkimt


























