Lễ Hiển Linh
Hãy đến nhà thờ - thờ lạy Chúa

Mừng Chúa Giáng Sinh. Đó… đó là điều chúng ta đã được trải nghiệm trong suốt tuần qua. Mà, nào có phải riêng chúng ta đâu! Ngay cả những người không có đạo, họ cũng có những trải nghiệm riêng của mình. Chúa Giê-su Giáng Sinh, họ cũng vui mừng như chúng ta, đấy chứ!
Có người, dù không có đạo, nhưng họ vẫn có sự trải nghiệm của mình về Chúa Giê-su như là “Đấng đến thế gian để tìm những con chiên lạc nhà (Việt Nam).”
Nghệ sĩ Thành Lộc và cả Hứa Vĩ Văn, một cách “gián tiếp” đã bày tỏ sự trải nghiệm của mình (như thế), trong một buổi gặp gỡ do Ban truyền thông Tổng Giáo phận Sài Gòn mời đến để “chuyện trò” về vai trò lồng tiếng của họ, trong bộ phim “Vua Của Các Vua”. (Chúng ta có thể nghe buổi “chuyện trò” này trên Youtube truyền thông TGP Sài Gòn).
Phim Vua Của Các Vua, là “Câu chuyện Chúa Giêsu được kể lại qua lời thì thầm của một người cha dành cho con nhỏ, bộ phim mang đến một hành trình đức tin nhẹ nhàng mà sâu sắc, từ máng cỏ Belem đến hoang mạc thử thách và hành trình thập giá. Một bộ phim không hô hào, không ép buộc, nhưng khiến người ta ở lại và chạm vào điều gì đó trong lòng.” Truyền thông TGP Sàigòn có lời bình về phim, như thế.
Là phim nói về Chúa Giêsu. Vậy mà đã có không ít khán giả không có đạo, bằng-mọi-cách, tìm đến rạp xem… xem để biết một Giêsu - Vua Của Các Vua.
Sự kiện này gợi cho chúng ta nhớ đến một câu chuyện xảy ra cách nay hơn hai ngàn năm. Cách nay hơn hai ngàn năm. Tại Palestin, có “trình chiếu” một cuốn phim, cuốn phim nói về “một vị Vua dân Do Thái mới sinh”.
Có mấy nhà chiêm tinh, dù không phải là dân Do Thái, (không có đạo, đạo Do Thái), quý ông cũng đã bằng-mọi-cách, tìm đến rạp để xem. Tại “rạp Belem” quý ông chiêm tinh mãn nguyện khi “thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Maria”.
Vâng, chỉ là một cách thi-vị-hóa câu chuyện… câu chuyện: “Các nhà chiêm tinh đến bái lạy Đức Giê-su Hài Nhi”. Để biết chi tiết câu chuyện này, chúng ta cùng mở những trang Tin Mừng thánh Mát-thêu. (Mt 2, 1-12).
**
Theo Tin Mừng thánh Mát-thêu, câu chuyện được ghi lại như sau: “Khi Đức Giê-su ra đời tại Belem, miền Giu-đê, thời vua Hê-rô-đê trị vì, có mấy nhà chiêm tinh từ phương Đông đến Giê-ru-sa-lem và hỏi: Đức Vua dân Do Thái mới sinh, hiện ở đâu?” (Mt 2, 1-2).
Như đã nói ở trên, mấy nhà chiêm tinh, dù không phải là dân Do Thái, (không có đạo, đạo Do Thái), thế nhưng họ vẫn rời bỏ quê hương, cùng nhau dong-duổi-đường -gió-bụi, tìm cho được Đức Vua.
Mấy nhà chiêm tinh này, rất có thể họ là con cháu Apraham thuộc dòng dõi của Itmaen và những người con của Apraham với Cơtura, mà khi còn sống “ông Apraham đã cho họ đi xa ông Isaac, con ông, về hướng đông, về đất Phương Đông” (St 25, …6).
Tìm cho được Đức Vua, có thể do họ đã nghe lời Bi-lơ-am, một người thuộc dân tộc Madian, cũng là một dân tộc thuộc dòng dõi Itmaen, đã nói “Tôi thấy nó, nhưng bây giờ chưa phải lúc, tôi nhìn, nhưng chưa thấy nó kề bên; một vì sao xuất hiện từ Giacop, một vương trượng trổi dậy từ Israel”. (Ds 24, 17).
Hồi đó, “chưa phải lúc”, nhưng hôm nay - bây giờ - đúng lúc. Đúng lúc, do vậy, quý ông chiêm tinh có lời giải thích, rằng: “Chúng tôi đã thấy vì sao của Người xuất hiện bên phương Đông, nên chúng tôi đến bái lạy Người”.
Nghe qua câu hỏi cùng với lời giải thích của mấy nhà chiêm tinh, Giê-ru-sa-lem như hứng phải một trái boom nhiệt hạch.
Và, khi trái boom nổ tung… nói rõ hơn, khi nguồn tin được loan truyền rộng rãi, Giê-ru-sa-lem trở thành một bãi chiến trường tin tức.
“Breaking news” hỗn loạn khiến cho “vua Hê-rô-đê bối rối, và cả thành Giê-ru-sa-lem thì xôn xao.” Một khẩu lệnh triệu tập khẩn cấp tất cả các thượng tế và kinh sư trong dân đã được vua Hê-rô-đê ban hành. Nhà vua cần biết “Đấng Kitô phải sinh ra ở đâu”.
Một câu hỏi không vượt tầm hiểu biết của các thượng tế và kinh sư. Tra cứu sách ngôn sứ có chép rằng: “Phần ngươi, hỡi Belem, miền đất Giu-đa, ngươi đâu phải là thành nhỏ nhất của Giu-đa, vì ngươi là nơi vị lãnh tụ chăn dắt Israel dân Ta sẽ ra đời” (Mt 2, 6). Thế là, các vị thượng tế và kinh sư, trả lời: “Tại Belem, miền Giu-đê”.
Mấy nhà chiêm tinh vui mừng. Còn vua Hê-rô-đê đã bối rối lại càng thêm bối rối.
Một ý định tưởng chừng như vô hại đã được vua Hê-rô-đê thổ lộ với mấy nhà chiêm tinh. Chuyện kể rằng: “Bấy giờ Hê-rô-đê bí mật vời các nhà chiêm tinh đến, hỏi cặn kẽ về ngày giờ ngôi sao đã xuất hiện. Rồi (ông ta) phái các vị ấy đi Be-lem và dặn rằng: Xin quý ngài đi dò hỏi tường tận về Hài Nhi, và khi đã tìm thấy, xin báo lại cho tôi, để tôi cũng đến bái lạy Người.” (x.Mt 2, 8).
Sau khi nghe “nhật lệnh” của vua Hê-rô-đê, thánh sử Mát-thêu ghi vắn tắt: “họ ra đi”. Vâng, họ ra đi, bỏ mặc đàng sau sự hào nhoáng của Giêrusalem, với những lời hứa hão huyền của vua Hê-rô-đê.
Các vị lên đường trong sự tin tưởng rằng, “vì sao của Người” sẽ dẫn họ đến nơi đến chốn. Và quả thật, niềm tin của mấy nhà chiêm tinh được đáp ứng. Hôm đó, “ngôi sao họ đã thấy ở phương Đông, lại dẫn đường cho họ đến tận nơi Hài Nhi ở, mới dừng lại. Trông thấy ngôi sao họ mừng rỡ vô cùng.”
Trong nỗi vui mừng khôn xiết: “Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Maria, liền sấp mình thờ lạy Người. Rồi họ mở bảo tráp, lấy vàng, nhũ hương và mộc dược mà dâng tiến.”
Xưa kia, chúng ta thường dựa vào ba lễ vật này để suy luận rằng, chỉ có ba người (ba vua) tìm đến Belem. Sự thật như thế nào! Không ai có thể khẳng định.
Marie-Noëlle Thabut, với ba lễ vật này, đã có lời chia sẻ: “Vàng nói lên Ngài là vua; vàng là kim loại quý, biếu cho các vua. Nhũ hương nói lên Ngài là Thiên Chúa, trước đền thờ người ta thắp nhũ hương. Sau cùng, mộc dược thường để ướp xác, nói lên Ngài là người, cũng phải chết.”
Vâng, Đức Vua Giê-su đã chết. Và, ngày nay chúng ta tuyên xưng, rằng: “Người chịu đóng đinh vào thập giá vì chúng ta, thời quan Phongxiô Philatô, Người chịu khổ hình và mai táng,…” nhưng “ngày thứ ba Người sống lại như lời Thánh Kinh.”
Có vậy, chúng ta mới gọi Đức Vua Giê-su là Vua Của Các Vua.
***
Sẽ thật ngây thơ khi nghĩ rằng cuộc hành trình của mấy nhà chiêm tinh như là một cuộc trẩy hội cưỡi-lạc-đà-ngắm-chà-là… xem hoa.
Thực tế, đây là một cuộc hành trình đầy gian khổ. Cứ thử làm một bài toán, từ nơi ở của các nhà chiêm tinh, tính theo đường “chim bay”, đến Giê-ru-sa-lem, khoảng 2000km.
Nếu đi đường bộ, với núi non hiểm trở, đoạn đường có thể kéo dài gấp đôi. Với sự di chuyển của lạc đà, và nếu chỉ di chuyển ban đêm, giỏi lắm, họ chỉ đi được khoảng 70km/ngày, là cùng. Làm một bài toán nhân, một tháng là 2100km. Như vậy, hành trình của các nhà chiêm tinh có thể là mất khoảng gần hai tháng.
Đó là vất vả về thể xác. Về mặt tinh thần, mấy nhà chiêm tinh còn phải đối diện với sự thâm hiểm của vua Hê-rô-đê. Nói: “Xin quý ngài đi dò hỏi tường tận về Hài Nhi, và khi tìm thấy, xin báo lại cho tôi, để tôi cũng đến bái lạy Người”, nhưng có chắc là như thế!?
Có một vị vua đang tại vị ở Giê-ru-sa-lem, là Hê-rô-đê đây! Sao các ông không quỳ xuống bái lạy, mà lại tìm đến Belem để bái lạy một tên vô danh tiểu tốt!
Trở về Giê-ru-sa-lem ư! Không, các ông đã không trở về. Trở về “Đường xưa lối cũ có anh chàng, anh chàng… (bạo chúa Hê-rô-đê)”, để đi-chết-à!
Vâng, các ông đã được báo mộng, rằng: “đừng trở lại gặp vua Hêrôđê nữa, nên đã đi lối khác mà về xứ mình”. (x.Mt 2, 12).
Đi-lối-khác-mà-về-xứ-mình, mấy nhà chiêm tinh đã không chết. Thế nhưng, chúng ta không thể không nói đến sự kiện “các con trẻ ở Belem và toàn vùng phụ cận, từ hai tuổi trở xuống” đã bị Hê-rô-đê “sai người đi giết”, chỉ vì nghĩ rằng “mình bị các nhà chiêm tinh đánh lừa.”
****
Trở lại với nhóm lồng tiếng bộ phim “Vua Của Các Vua”. Nghệ sĩ Thành Lộc, Hứa Vĩ Văn, đạo diễn lồng tiếng Ngọc San… ba nhân vật này không-có-đạo. Thế mà, sau khi tiếp cận bộ phim Vua Của Các Vua, một “câu chuyện Chúa Giêsu được kể lại qua lời thì thầm của một người cha”, họ đã có chung tâm tình của một “người không đạo… nhưng tin có Chúa ở trên cao”.
Đặc biệt với nghệ sĩ Thành Lộc, qua lời thổ lộ về những ân sủng Chúa ban cho mình, Cha G.B. Phương Đình Toại, (người mời nhóm lồng tiếng), sau khi nghe xong, ngài đã kinh ngạc thốt lên “tôi nổi da gà luôn!”
Nói… nói lên điều này để làm gì? Thưa, để chúng ta, sau khi xem xong bộ phim “một vị Vua dân Do Thái mới sinh”, chúng ta có chung tâm tình của một người-có-đạo, “những Chúa Nhật thường hay đi xem lễ”!?
Hãy đi “xem lễ” mỗi ngày Chúa Nhật. Nói cách khác, hãy đến nhà thờ mỗi ngày Chúa Nhật, vì nơi đây chính là “Belem mới”.
Nơi đây, chúng ta sẽ hợp với triều thần Thiên Quốc cất tiếng nguyện ca… lời ca rằng: “Vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời, và bình an dưới thế cho người thiện tâm. Chúng con ca ngợi Chúa, chúng con chúc tụng Chúa, chúng con thờ lạy Chúa...”
Vâng, chúng ta: “Hãy đến nhà thờ - thờ lạy Chúa.”
Petrus.tran
Những tin cũ hơn
Bóng tối thân phận
Thánh lễ Tạ ơn thành lập Gx. Thuận Thành
VHTK Thánh Hilariô, GM, TS Ngày 13 tháng 1
VHTK Thánh Giuse Trần Văn Tuấn, giáo dân, ngày 07.1
VHTK Thánh Raymundo Linh mục Ngày 7 tháng 1
Hãy đến nhà thờ - thờ lạy Chúa
Hoàng tộc Hê-rô-đê
Từ Bêlem – lời mời gọi thức tỉnh
Tự sự của một Đạo sĩ
Lời Chúa THỨ HAI SAU LỄ HIỂN LINH
Hành trình tới Belem
Gia đình – nơi biểu lộ vinh quang Chúa
Chuyện cuối tuần: Chuyện Ba Vua
Ba kỹ năng hạnh phúc cho gia đình Kitô giáo
Bài Suy Niệm Chúa Nhật Lễ Hiển Linh -Năm A
277 Câu Trắc Nghiệm GIÁO LÝ DỰ TÒNG
Nghi thức lễ Gia Tiên
Thánh lễ Truyền chức Linh Mục -2023
Khai mạc Hội nghị thường niên kỳ I/2023
Biên bản Hội nghị thường niên kỳ I/2023
Vui Học Giáo Lý 531 Câu Trắc Nghiệm XƯNG TỘI & RƯỚC LỄ 1
Tân linh mục Phêrô Nguyễn Tiến Đạt: Thánh lễ tạ ơn
Việt Nam và Tòa Thánh ký kết Thỏa thuận
Giáo xứ Phúc Lộc -Mừng lễ Thánh Đa Minh
Giáo xứ Phúc Lộc: Lễ Chúa Ba Ngôi