TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa Nhật XII Thường Niên -Năm A

“Các con đừng sợ những kẻ giết được thân xác”. (Mt 10, 26-33)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

Hãy nhìn… Đấng diệt cả hồn lẫn xác…

Thứ bảy - 20/06/2026 01:09 | Tác giả bài viết: Petrus.tran |   38
Đức Giê-su nói: “Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục”. (Mt 10, 29-30)

Chúa Nhật XII – TN – A
Hãy nhìn… Đấng diệt cả hồn lẫn xác…

SnTM 200626b


Sợ… hay sợ hãi là gì? Thưa, “là một cảm xúc nguyên thủy tự nhiên của con người, đóng vai trò như một cơ chế sinh tồn thiết yếu. Phản ứng này giúp cơ thể nhận thức được mối đe dọa hoặc nguy hiểm và đưa ra quyết định đối phó hoặc bỏ chạy.” (nguồn: internet).

Nói rằng “là một cảm xúc nguyên thủy tự nhiên của con người”, không sai. Nói rằng “phản ứng này giúp cơ thể nhận thức được mối đe dọa hoặc nguy hiểm và đưa ra quyết định đối phó hoặc bỏ chạy” cũng không sai. Nguyên tổ Adam và Eva như một minh chứng cho định nghĩa này.

Theo Kinh Thánh ghi lại, trước lời mời mọc quá hấp dẫn của satan: “Chẳng chết chóc gì đâu! Nhưng Thiên Chúa biết ngày nào ông bà ăn trái cây đó, mắt ông bà sẽ mở ra, và ông bà sẽ nên như những vị thần biết điều thiện điều ác”, Adam và Eva không thể cưỡng lại, đã ăn. Hậu quả, “họ thấy mình trần truồng… họ trốn chạy… họ sợ hãi” (x.St 3, 1-10).

Như tội tổ tông, sự sợ hãi cũng là ác mộng không của riêng ai. Có mối sợ hãi khiến ta thẫn thờ, bất động. Ví dụ như sợ ma. Có mối sợ hãi làm cho ta hoảng loạn. Ví dụ như chiến tranh, thiên tai v.v…

Là người Công Giáo, có một mối sợ hãi khiến ta có thể “không dám suy nghĩ và hành động đúng theo niềm xác tín Công Giáo của mình”. Đó là sự bách hại.

Đây là mối sợ hãi đặc biệt thường do từ sự đe dọa. Sự đe dọa bởi một ai đó, bởi một thể chế nào đó, bởi một thế lực nào đó v.v…
 
Đức Giê-su rất quan tâm đến mối sợ hãi này. Trong những ngày ra đi rao giảng Tin Mừng, Ngài và Nhóm Mười Hai vẫn thường phải đối diện với nhiều sự đe dọa. Những sự đe dọa này, thường xuất phát từ giới thần quyền Do Thái. Đó là quý ông Phariseu, kinh sư, biệt phái.

Với Đức Giê-su, Ngài chưa một lần tỏ ra sợ hãi. Nhưng, với Nhóm Mười Hai… Có, có vấn đề! Thế nên, Đức Giê-su đã có những lời chỉ dạy thiết thực, hầu đem lại cho các ông niềm xác tín vững mạnh vào sứ vụ trong một tương lai mà các ông sẽ thực hiện. Những lời chỉ dạy này, được ghi lại trong Tin Mừng thánh Mát-thêu.

**
Theo Tin Mừng thánh Mát-thêu ghi lại, thì: Sau khi Đức Giê-su tiên báo những cuộc bách hại sẽ xảy ra, Ngài đã có những lời chỉ dạy cho các môn đệ của mình, rằng: “Anh em đừng sợ người ta.”

Đức Giê-su bảo đừng-sợ-người-ta” là bởi, những con người đó chỉ là phàm nhân. Là phàm nhân, giỏi lắm họ chỉ “giết được thân xác mà không giết được linh hồn”.

Nếu có sợ… Vâng, hôm ấy, Đức Giê-su nói: “Đúng hơn, anh em hãy sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục”.

Đấng-có-thể-tiêu-diệt cả-hồn-lẫn-xác trong-hỏa-ngục, là ai! Thưa, đó chính là Thiên Chúa.

Nhìn các môn đệ, Đức Giê-su nói tiếp: “Hai con chim sẻ chỉ bán được một hào phải không? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em. Thì đối với anh em cũng vậy, ngay đến tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi”. (x.Mt 10, 29-30).

Sau đó, Ngài cho các ông một lời khuyên: “Vậy anh em đừng sợ, anh em còn quý giá hơn muôn vàn chim sẻ”.

***
Trên đây là những lời chỉ dạy của Đức Giê-su dành cho các môn đệ. Và các ông đã tuân giữ lời chỉ dạy của Ngài.

Chuyện kể rằng, một ngày nọ các môn đệ “đang đứng trong Đền Thờ và giảng dạy cho dân”. Hôm ấy, các ông đã giảng Tin Mừng Đức Kitô phục sinh.

Nguồn tin này lọt đến tai Thượng Hội Đồng. Lập tức, họ sai lãnh binh Đền Thờ cùng nhóm thuộc hạ đi bắt.

Bắt được, lãnh binh Đền Thờ điệu các ông đến Thượng Hội Đồng. Vị thượng tế hỏi các ông: “Chúng tôi đã nghiêm cấm các ông không được giảng dạy danh ấy nữa, thế mà các ông đã làm cho Giê-ru-sa-lem ngập đầy giáo lý của các ông, lại còn muốn cho máu người ấy đổ trên đầu chúng tôi.”

Nghe thế, các môn đệ phản ứng thế nào! Thưa, các ông đáp lại: “Phải vâng lời Thiên Chúa hơn vâng lời người phàm…”

Ngôn sứ Giê-rê-mi, được mênh danh là “Người của Thiên Chúa”, thấu hiểu điều này, bởi ông cũng từng bị nhạo báng, bị sỉ nhục và chế giễu.

“Nhưng…” ông nói: “…ĐỨC CHÚA hằng ở bên con như một trang chiến sĩ oai hùng. Vì thế những kẻ từng hại con sẽ thất điên bát đảo, sẽ không thắng nổi con. Chúng sẽ phải thất bại, và nhục nhã ê chề: đó là một nỗi nhục muôn đời không thể quên.” (x.Gr 20, 11).

Khi có ĐỨC CHÚA hằng-ở-bên, dù chưa bao giờ nghe Chúa Giê-su tuyên phán: “Điều Thầy nói với anh em lúc đêm hôm, thì hãy nói ra giữa ban ngày, và điều anh em nghe rỉ tai, thì hãy lên mái nhà rao giảng…”, nhưng ông biết… Giê-rê-mi biết sấm ngôn của ĐỨC CHÚA phải “nói ra giữa ban ngày”.

Chuyện được kể lại rằng: “Giê-rê-mi bị những kẻ chống lại ông buộc phải lên đường trốn sang Ai Cập. Theo truyền thuyết, ông bị một số đồng bào của mình giết hại tại đó.”

Lm Charles E.Miller, suy tư vụ thảm sát của Giê-rê-mi, có lời chia sẻ rằng: “Những con người độc ác (những kẻ giết ông) không được ai nhắc nhở, nhưng với Giê-rê-mi thì ngược lại. Ông vẫn tồn tại không chỉ trong các trang Sách Thánh, mà còn trên Thiên Đàng với Chúa Giê-su, Đấng Mesia mà ông chưa từng biết tới trên cõi đời này, nhưng luôn giữ một lòng trung tín với Người tuy không hề nhận biết.”

Nói tắt một lời, Giê-rê-mi: vâng-lời-Thiên-Chúa hơn-vâng-lời-người-phàm.
 
****
Là người Công Giáo, có phần chắc, chúng ta nhận biết Chúa Giê-su. Có phần chắc, chúng ta đã được nghe những lời chỉ dạy thiết thực (nêu trên), của Ngài.

Hãy xem những lời chỉ dạy này, như chiếc kim- chỉ-nam cho cuộc hành trình về Thiên Quốc, của chúng ta. Bởi, chiếc kim-chỉ-nam này, chính là bửu bối, đem lại cho chúng ta sức mạnh kỳ diệu, sức mạnh của một Thiên Chúa “có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác trong hỏa ngục”.

Phải mang trong mình chiếc kim-chỉ-nam này. Có như thế, chúng ta mới có thể chiến thắng trước những sự đe dọa của Satan, thông qua “những trào lưu nguy hiểm” đầy dẫy trong xã hội, hôm nay.

Mang trong mình chiếc kim-chỉ-nam này, chúng ta không ngại khi bị “chụp cho một cái mũ vi phạm nữ quyền” vì mình quá nhấn mạnh “phá thai là một tội ác không sao tả xiết”.

Mang trong mình chiếc kim-chỉ-nam này, chúng ta không ngại khi những người tôn thờ “chủ nghĩa cá nhân” nhìn chúng ta bằng cặp mắt hình “viên đạn đồng đen” vì chúng ta “cho kẻ đói ăn, cho kẻ khát uống, cho kẻ rách rưới ăn mặc” v.v…

Mang trong mình chiếc kim-chỉ-nam này, chúng ta vẫn có thể tự tin “ngước mặt nhìn đời”, mặc thế gian “chê bai và ganh ghét”, chê-bai-và-ganh-ghét vì chúng ta rao giảng những lời giáo huấn mà Đức Giê-su Ki-tô đã truyền dạy, năm xưa.

Chúng ta đang sống trong thời kỳ cuối cùng. Thời kỳ “Có nhiều kẻ sẽ mạo danh Thầy đến, nói rằng: Chính Ta đây! Và họ sẽ lừa gạt được nhiều người”. (Mc 13, 6).

Có nhiều rồi đấy, thưa quý vị! Đã có người nói: “Tui là thư ký của Chúa”. Tin không! Đừng tin. Đừng tin, vì nó chính là “đệ ruột” của Satan, đội lốt người.

Đây là lúc chúng ta cần sự khôn ngoan. Sự khôn ngoan đích thực, đó là chúng ta hãy “nhìn xem Đức Giê-su như là cội rễ và cuối cùng của đức tin” (Dt 12, 2).

Nói cách khác, chúng ta “Hãy nhìn… Đấng diệt cả hồn lẫn xác”, xem đó như là cội rễ và cuối cùng đức tin của chúng ta.

Petrus.tran

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây