12 tháng Chín
Bức tranh đời người

Một họa sĩ vô danh nọ vào thời Trung cổ đã tóm tắt đời người thành 4 bức tranh xếp bên cạnh nhau. Bức tranh thứ nhất họa lại tuổi thơ. Không gì đẹp và thanh thản cho bằng tuổi thơ. Một em bé hồn nhiên, vô tư ngồi trên một chiếc ghe buồm vừa nhổ neo ra khỏi bờ… Em bé nhìn theo sóng nước không chút sợ hãi bởi vì người đang cầm bánh lại là một thiên thần. Bóng đen đang ngủ một cách dịu hiền đàng sau bánh lái.
Sang đến bức tranh thứ hai, người ta bỗng thấy cậu bé trở thành một trang thiếu niên đang đứng nhìn chân trời xa tắp với nỗi háo hức trước những điều mới lạ… Vị thiên thần vẫn còn cầm tay lái, nhưng sóng đã bạc đầu và bóng đen đã thức giấc.
Bức tranh thứ ba là cảnh tuổi trưởng thành. Bầu trời đã trở nên ảm đạm. Sóng gió ập phủ tư bề. Bánh lái đã nằm trong tay của bóng đen. Vị thiên thần đã bị trói chặt trong một góc. Người đàn ông đã phải dùng tất cả sức lực của mình để chiến đấu, để chiếc ghe không bị lật úp…
Cuối cùng, trong bức tranh thứ tư, người ta thấy một cụ già đang ngồi ung dung giữa ghe. Sóng yên, gió lặng, mặt trời xuất hiện trở lại. Vị thiên thần đã dành lại được bánh lái, còn bóng đen thì bị trói chặt đàng sau.
Đời là một cuộc hải trình gay go… Đích điểm có thể là bến yên hàn mà cũng có thể là vực thẳm của chết chóc. Đến nơi yên hàn hay đứt gánh giữa đường: số mệnh ấy không ai có thể định đoạt cho ta, mà chỉ có mỗi người phải biết làm chủ, lèo lái con thuyền của mình…
Có lẽ nhiều người trong chúng ta đã quá quen thuộc với trò chơi “thiên đàng hỏa ngục” mà các em bé thường tụ tập trước sân thánh đường để cùng biểu diễn… Thiên đàng hỏa ngục hai bên, ai khéo thì nhờ ai vụng thì sa… Trả lời được một số câu hỏi thì được vào thiên đàng, trả lời không được thì bị chận lại ngoài cửa.
Trò chơi đơn sơ nhưng cũng có tác dụng gieo và đầu chúng ta một hình ảnh về cuộc đời. Đời là một cuộc ra đi. Hướng đi của cuộc đời tùy thuộc ở sự định đoạt của mỗi người. Con đường dẫn đến hư đốn luôn rộng thênh thang. Con đường dẫn đến sự sống là một con đường chật hẹp, đòi hỏi nhiều chiến đấu…
Sự thánh thiện là một ơn Chúa ban, nhưng phải mất nhiều lao nhọc, vất vả chiến đấu, con người mới đạt được. Nói đến chiến đấu là nói đến kẻ thù. Con sư tử lượn quanh tìm mối cắn xé trong cuộc sống của chúng ta là không biết bao nhiêu cạm bẫy giăng mắc trên lối đi của chúng ta. Những cạm bẫy đó từ bên ngoài cũng có, nhưng hầu hết đều xuất phát từ trong tâm hồn chúng ta… Đó là những dục vọng, đam mê đang cày xéo tâm hồn chúng ta. Chỉ khi nào chúng ta đánh bại được kẻ nội thù ấy và biến chúng thành đạo binh trung thành thì lúc đó chúng ta mới chiến thắng được kẻ thù đến từ bên ngoài…
Khí giới tiên quyết và chủ yếu giúp chúng ta chiến thắng được nội thù đó là sự cầu nguyện. Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ của ngài: chỉ có ăn chay và cầu nguyện các con mới có thể chiến thắng được loài quỷ này…
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn
Khi Chúa gọi con
Đối nghịch
Lời Chúa THỨ NĂM TUẦN 2 THƯỜNG NIÊN
Sắc lệnh Năm Thánh giáo phận Phát Diệm
Thiếu Nhi VHTK CHÚA NHẬT 3 TN A
VHTK Mê Cung CN 3 TN A
VHTK T. Phaolô tông Đồ Trở lại Ngày 25.1.
VHTK Thánh Phanxicô Salesiô, GM Tiến Sĩ Ngày 24 tháng 1
VHTK Thánh Matthêu Ðậu, Lm, ngày 22.01
VHTK Thánh Phanxicô Tế, Lm, ngày 22.01
Chuyện cuối tuần: Hành trình Phụng vụ
Niêm kín Cửa Thánh Đền thờ Thánh Phêrô
Kinh Truyền Tin (18/01)
Vai trò của luật
Chay tịnh thật sự là gì?
Thánh ca Phụng vụ Chúa nhật 3 thường niên
Có tật giật mình - Mỗi tuần một thành ngữ
Có Một Niềm Vui
Lời Chúa THỨ TƯ TUẦN 2 THƯỜNG NIÊN
277 Câu Trắc Nghiệm GIÁO LÝ DỰ TÒNG
Nghi thức lễ Gia Tiên
Thánh lễ Truyền chức Linh Mục -2023
Vui Học Giáo Lý 531 Câu Trắc Nghiệm XƯNG TỘI & RƯỚC LỄ 1
Khai mạc Hội nghị thường niên kỳ I/2023
Biên bản Hội nghị thường niên kỳ I/2023
Tân linh mục Phêrô Nguyễn Tiến Đạt: Thánh lễ tạ ơn
Việt Nam và Tòa Thánh ký kết Thỏa thuận
Giáo xứ Phúc Lộc -Mừng lễ Thánh Đa Minh
Giáo xứ Phúc Lộc: Lễ Chúa Ba Ngôi