TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa Nhật Chúa Giêsu chịu phép rửa

“Này là Con yêu dấu của Ta, Con đẹp lòng Ta” (Mt 3, 13-17)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

Hãy sống sao… để Chúa hài lòng

Thứ bảy - 10/01/2026 06:50 | Tác giả bài viết: Petrus.tran |   101
“Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người”. (x.Mt 3, 16-17).

Lễ Chúa Giêsu chịu phép rửa
Hãy sống sao… để Chúa hài lòng

snTM 100126a


Theo lịch Phụng Vụ, sau lễ Hiển Linh, toàn thể Giáo Hội long trọng cử hành lễ Chúa Giê-su chịu phép rửa. Chúa Giê-su chịu phép rửa là một biến cố linh thiêng. Bởi vì… bởi vì hôm đó… có một cuộc thần hiện vô tiền khoáng hậu. Và một mặc khải về “Đấng Thiên Chúa tuyển chọn” được công bố.

Thánh sử Mát-thêu, một người môn đệ trong Nhóm Mười Hai, ghi lại biến cố này. Ngài thánh sử ghi lại trong một quyển sách, quyển sách đó, ngày nay chúng ta gọi là Tin Mừng theo thánh Mát-thêu. (Mt 2, 1-12).

**
Vâng, Tin Mừng theo thánh Mát-thêu ghi biến cố này, như sau: “Bấy giờ, Đức Giê-su từ miền Ga-li-lê đến sông Gio-đan, gặp ông Gio-an để xin ông làm phép rửa cho mình”.

Dưới đôi mắt của những cư dân Do Thái thời đó, sự việc Đức Giê-su “xin ông (Gio-an) làm phép rửa cho mình” là chuyện bình thường, bình thường bởi chính họ cũng đã được ông Gio-an “làm phép rửa cho họ trong sông Gio-đan”.

Nhưng, với ông Gio-an… đó là điều “không tưởng”. Vì thế, hôm ấy ông đã “một mực can Người và nói: chính tôi mới cần được Ngài làm phép rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi”.

Phản ứng của Đức Giê-su về lời can ngăn của ông Gio-an thế nào! Thưa, hôm ấy Đức Giê-su trấn an ông, rằng: “Bây giờ cứ thế đã. Vì chúng ta nên làm như vậy để giữ trọn đức công chính”.

Nghe thế, chuyện kể tiếp, rằng: “Bấy giờ ông Gio-an mới chiều theo ý Người”. Chiều-theo-ý-Người có nghĩa là ông Gio-an “làm phép rửa” cho Đức Giê-su.

Ông Gio-an (đã) “làm phép rửa” cho Đức Giê-su. Và, đúng là điều “không tưởng”, xảy ra, xảy ra khi “Đức Giê-su chịu phép rửa xong, vừa ở dưới nước lên, thì các tầng trời mở ra. Người thấy Thần Khí Thiên Chúa đáp xuống như chim bồ câu và ngự trên Người. Và có tiếng từ trời phán: Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người”. (x.Mt 3, 16-17).

***
Đức Giê-su chịu phép rửa. Và, điều này gây ra sự thắc mắc nơi một số người rằng, Ngài có tội gì mà phải chịu phép rửa!

Đức Giê-su, Ngài chẳng có tội gì cả. Không có tội, nhưng Đức Giê-su vẫn chịu phép rửa, là để “mạc khải về một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, một mạc khải sống động về Ba Ngôi Thiên Chúa”. Cha Giu-se Nguyễn Hữu An có lời chia sẻ, như thế.

Mà, đúng là vậy. Hôm ấy, tại sông Gio-dan, có Thần-Khí-Thiên-Chúa hiện đến, có tiếng-từ-trời phán, có Đức Giê-su… điều đó chẳng phải là “mạc khải sống động về Ba Ngôi Thiên Chúa”, sao!

Phép rửa của ông Gio-an “rửa trong nước để giục lòng sám hối”. Còn Đấng-đến-sau-tôi… ông Gio-an cho biết: “Đấng đến sau tôi thì quyền thế hơn tôi, tôi không đáng xách dép cho Người. Người sẽ làm phép rửa… trong Thánh Thần và lửa”.

Vâng, Đấng-đến-sau-tôi, chúng ta biết rồi, là Đức Giê-su.

Thế nên, đừng ngạc nhiên về việc Đức Giê-su chịu phép rửa. Ngài chịu-phép-rửa, bởi vì qua đó, mọi người sẽ nhìn thấy một Giê-su “vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế”.

Đức Giê-su sống-như-người-trần-thế… ngoại trừ tội lỗi.

***
Đức Giê-su chịu phép rửa. Thế còn các môn đệ! Các ông có chịu phép rửa! Về chuyện này, các sách Tin Mừng không nói đến. Nhưng, có một chuyện, các sách Tin Mừng nói đến, đó là chuyện Đức Giê-su sai các ông “làm phép rửa”.

Vâng, trước khi về trời, Đức Giê-su có nói với các ông: “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế.”

Các môn đệ đã tuân theo mọi điều Đức Giê-su truyền. Các ông đã làm phép rửa cho muôn dân. Và hôm nay, Giáo Hội tiếp tục sứ mệnh thiêng liêng này. Sứ mệnh có tên gọi mới “Ban Bí Tích Rửa Tội.”

Nhắc đến điều này để làm gì? Thưa, để chúng ta “ngẫm lại phép rửa của mình”. Nói cách khác, chúng ta hãy nghĩ tới Bí Tích Rửa Tội mà chúng ta đã lãnh nhận.

Thật cần thiết để nhớ lại ngày chúng ta lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội. Nhớ lại để chúng ta tái-khám-phá một ân sủng; mà có thể vì những bụi-bặm-trần-gian, những đam-mê-trần-thế… đã làm lu mờ cái giá trị … giá trị chúng ta được trở nên “con Thiên Chúa”.

Những người lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội, Thánh Phao-lô nói: “Thiên Chúa đã sai Thần Khí của Con mình đến ngự trong lòng (người đó) mà kêu lên: Ap-ba, Cha ơi!” (Gl 4, …6).

Trong thư gửi tín hữu Cô-lô-sê, thánh Phao-lô nói chi tiết hơn: “Anh em đã cùng được mai táng với Đức Ki-tô khi chịu phép rửa, lại cũng được trỗi dậy với Người, vì tin vào quyền năng của Thiên Chúa, Đấng làm cho Người trỗi dậy từ cõi chết. Trước kia, anh em là những kẻ chết vì anh em đã sa ngã, và vì thân xác anh em không được cắt bì, nay Thiên Chúa đã cho anh em được cùng sống với Đức Ki-tô: Thiên Chúa đã ban ơn tha thứ mọi sa ngã lỗi lầm của chúng ta” (x. Cl 2, 12-13).

“Ban ơn tha thứ mọi sa ngã lỗi lầm của chúng ta”, đó là được ơn tái sinh. Hạnh phúc không, thưa quý vị!

Vâng, rất hạnh phúc, một sự hạnh phúc do ân sủng Thiên Chúa ban. Ân sủng đó đem đến cho chúng ta một cuộc sống mới, một cuộc sống: “Tôi sống nhưng không phải tôi sống mà là Đức Kitô sống trong tôi”.

Một khi Đức-Kitô-sống-trong-tôi… thì… thì sao! Thưa, thì chúng ta ngại gì mà không sống khiêm nhường và hiền lành, điều Đức Giê-su đã truyền dạy: “Hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng”!

Có hai nhân đức này “trong tôi”, chúng ta mới có thể, thể hiện trong cuộc sống của mình sự nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm.

Thể hiện trong cuộc sống của mình sự nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, chúng ta sẽ không ngần ngại mà cất tiếng nói, nói rằng: “Ngày nào bầu trời còn mây bay. Lòng ta vẫn thấy thương người… Dù người không yêu ta, (ta) cứ yêu thương hoài.” (Lê Hựu Hà).

Đã được làm con cái Thiên Chúa, chúng ta phải “thương người (và) cứ yêu thương hoài”.

Khó thực hiện đấy, nhất là phải thực hiện trong một xã hội, một xã hội đang cổ vũ cho một nền văn hóa sự chết, một nền văn hóa hưởng thụ, một nền văn hóa sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi, một nền văn hóa dối trá, gian lận, một nền văn hóa biến con người thành con vật, v.v…

Rất…, rất khó thực hiện. Thế nhưng, chúng ta vẫn phải thực hiện, bởi vì đó là “điều răn” Đức Giê-su truyền dạy. Ngài đã truyền dạy, rằng:”Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau. Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Ở điểm này, mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy là anh em có lòng yêu thương nhau.” (Ga 13, 34-35).

Phải thực hiện thôi, thưa quý vị! Bởi vì, nhờ đó, Đức Giêsu sẽ nói với chúng ta, rằng: “Đây là con yêu dấu của Ta. Ta hài lòng về con”. Thế nên, chúng ta… chúng ta “Hãy sống sao… để Chúa hài lòng.”

Petrus.tran

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây