Giáo Phận Ban Mê Thuộthttps://gpbanmethuot.com/assets/images/logo.png
Thứ bảy - 10/01/2026 08:17 |
Tác giả bài viết: GB. Nguyễn Thái Hùng |
84
Cuộc đời của Ly-xa-ni-a là minh chứng cho sự chính xác về mặt lịch sử trong các ghi chép của Thánh sử Lu-ca. Dù ông không phải là một nhân vật trung tâm của Kinh Thánh, nhưng sự hiện diện của ông xác định “thời điểm vàng” khi Tin Mừng bắt đầu được loan báo.
LY-XA-NI-A là ai?
Thánh Kinh
“Năm thứ mười lăm dưới triều hoàng đế Ti-bê-ri-ô, thời Phong-xi-ô Phi-la-tô làm tổng trấn miền Giu-đê, Hê-rô-đê làm tiểu vương miền Ga-li-lê, người em là Phi-líp-phê làm tiểu vương miền I-tu-rê và Tra-khô-nít, Ly-xa-ni-a làm tiểu vương miền A-bi-lên, Kha-nan và Cai-pha làm thượng tế, có lời Thiên Chúa phán cùng con ông Da-ca-ri-a là ông Gio-an trong hoang địa.” (Lc 3,1-2).
Khi ông Gio-an Tẩy giả bắt đầu sứ vụ rao giảng kêu gọi mọi người sám hối, thánh sử Lu-ca liệt kê các nhà cầm quyền để xác định thời điểm lịch sử, trong đó có nhân vật Ly-xa-ni-a. Ly-xa-ni-a là ai? Tiểu quốc miền A-bi-lên nằm ở đâu?
1. Ly-xa-ni-a
Ly-xa-ni-a (Λυσανίας – Lysanias) là một tiểu vương (Tetrarch - nghĩa đen là người cai trị một phần tư, một lãnh thổ nhỏ). Đây là tước hiệu dành cho các tiểu vương dưới quyền kiểm soát của Đế quốc Rô-ma.
Ông làm tiểu vương miền A-bi-lên vào khoảng năm 14-37 SCN. Thánh Lu-ca xác nhận ông đang tại vị vào năm thứ 15 triều đại Ti-bê-ri-ô, tức là khoảng năm 28–29 CN. Đây là thời điểm Gioan Tẩy Giả bắt đầu rao giảng.
Sự nghiệp của ông gắn liền với việc duy trì sự ổn định tại vùng biên giới phía Đông Bắc của Pa-lét-tin (gần Đa-mát/Sy-ri-a bây giờ).
Lịch sử không ghi chép về cái chết của ông như qua đời vì bệnh tật hay vì một lý do nào khác. Nhưng số phận của tiểu quốc A-bi-lên thì có ghi chép.
Sau khi Ly-xa-ni-a qua đời hoặc kết thúc nhiêm kỳ, hoàng đế Ca-li-gu-la trao vùng đất A-bi-lên này cho vua Hê-rô-đê Ác-ríp-pa I (cháu nội của Hê-rô-đê Đại đế) cai trị vào năm 37 SCN.Sau cái chết của vua Hê-rô-đê Ác-ríp-pa I, vùng đất này tiếp tục được trao cho vua Hê-rô-đê Ác-ríp-pa II bởi Hoàng đế Cơ-lau-đi-ô vào khoảng năm 53 SCN. Cuối cùng, vùng A-bi-lên hoàn toàn bị sáp nhập vào tỉnh Sy-ri-a của Đế quốc Rô-ma.
Người ta hay nhầm lẫn với Ly-xa-ni-a I cai trị vương quốc I-tu-rê từ năm 40–36 TCN. Ông này bị xử tử bởi Mác An-tô-ny theo lời xúi giục của Nữ hoàng Cơ-lê-ô-pát.
2. Tiểu quốc A-bi-lên (Abilene)
Đây là vùng lãnh thổ mà Ly-xa-ni-a cai trị:
Lãnh thổ A-bi-lên nằm ở phía Bắc vùng Ga-li-lê và phía Đông Bắc của dãy núi An-ti Le-ba-non (thuộc Sy-ri-a ngày nay).
Thủ phủ là hành phố A-bi-la, nằm bên bờ sông Ba-ra-đa, cách Đa-mát khoảng 30km về phía Tây Bắc. Vùng này đôi khi được gọi là “A-bi-la của vùng Ly-xa-ni-a” để phân biệt với các thành phố cùng tên khác.
Đây là một vùng đất đồi núi nhưng có những thung lũng màu mỡ nhờ nguồn nước từ sông Ba-ra-đa. Nó đóng vai trò là vùng đệm giữa các tỉnh lớn của Rô-ma và các bộ tộc du mục.
3. Bằng chứng khảo cổ
Tại vùng A-bi-la (thủ phủ vùng A-bi-lên), các nhà khảo cổ đã tìm thấy một văn bia có niên đại từ thời Hoàng đế Ti-bê-ri-ô (giữa năm 14 và 37 SCN). Văn bia này ghi lại việc xây dựng một ngôi đền bởi một người nô lệ được tự do của “Tiểu vương Ly-xa-ni-a”.
Phát hiện này cực kỳ quan trọng vì nó xác nhận có một Ly-xa-ni-a sống cùng thời với Hoàng đế Ti-bê-ri-ô và Chúa Giê-su.
Việc Thánh Lu-ca nhắc đến những cái tên như Ti-bê-ri-ô, Phong-xi-ô Phi-la-tô, Hê-rô-đê, và cả Ly-xa-ni-a mang một ý nghĩa sâu sắc, đó là tính xác thực của Tin Mừng.
Ơn cứu độ không phải là một câu chuyện thần thoại, mà nó xảy ra vào một thời điểm cụ thể, dưới sự cai trị của những con người cụ thể bằng xương bằng thịt.
Cuộc đời của Ly-xa-ni-a là minh chứng cho sự chính xác về mặt lịch sử trong các ghi chép của Thánh sử Lu-ca. Dù ông không phải là một nhân vật trung tâm của Kinh Thánh, nhưng sự hiện diện của ông xác định “thời điểm vàng” khi Tin Mừng bắt đầu được loan báo.