Chúa Nhật XIII Thường Niên - Năm C

"Người cương quyết lên đường đi Giêrusalem. Dù Thầy đi đâu, tôi cũng sẽ theo Thầy".

 

Dẫn vào thánh lễ

Anh chị em thân mến! “Ai đã tra tay vào cày mà còn ngó lại sau lưng, thì không xứng đáng với nước Thiên Chúa”; Lời Chúa nói có nghĩa là phải dứt bỏ mhững gì cản trở sứ vụ người môn đệ như tiền bạc, vật chất, sự quyến luyến tình cảm cá nhân, gia đình, có khi cả đến sự hiếu thảo đối với cha mẹ nữa, mới có thể theo Đức Kitô được.

Những mẫu gương sáng ngời trong Thánh Kinh như tổ phụ Abraham, Môsê, hay như thái độ của Tiên tri Êlisê hoặc như các Tông Đồ Simon, Anrê, Matthêu... đi theo Chúa là chứng từ rõ nét nhất.

Với lòng thống hối ăn năn, chúng ta quyết tâm từ bỏ tội lỗi, để xứng đáng cùng Đức Kitô dâng lên Chúa Cha Hy Tế tạ ơn hôm nay.

Ca nhập lễ

Hết thảy chư dân, hãy vỗ tay, hãy reo mừng Thiên Chúa với tiếng reo vui.

Lời nguyện nhập lễ

Lạy Chúa, Chúa đã dủ lòng thương nhận chúng con làm nghĩa tử để chúng con trở thành con cái ánh sáng; xin đừng để chúng con sa vào cảnh tối tăm lầm lạc nhưng gìn giữ chúng con luôn rạng ngời ánh sáng chân lý Chúa. Chúng con cầu xin...

Bài Ðọc I: 1 V 19, 16b. 19-21

"Êlisê đi theo Êlia".

Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.

Trong những ngày ấy, Chúa phán cùng Êlia rằng: "Êlisê, con ông Saphát, người Abel-Mêhula, ngươi hãy xức dầu phong y làm tiên tri thế ngươi".

Êlia ra đi tìm gặp Êlisê con ông Saphát, đang cày ruộng với mười hai cặp bò, chính ông đang dẫn cày cặp thứ mười hai. Khi Êlia đến trước ông, thì đặt áo choàng mình trên ông. Lập tức ông bỏ bò lại và chạy theo Êlia mà nói rằng: "Tôi xin đi hôn cha mẹ tôi, rồi tôi theo ngài". Êlia nói với ông: "Ngươi đi đi, rồi trở lại, ta có làm gì ngươi đâu?" Êlisê rời Êlia, rồi bắt một đôi bò làm thịt, lấy cày làm củi đốt quay thịt cho dân ăn. Ðoạn ông đi theo làm đầy tớ Êlia.

Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 15, 1-2a và 5. 7-8. 9-10. 11

Ðáp: Lạy Chúa, Chúa là phần gia nghiệp của con (c. 5a).

Xướng: Xin bảo toàn con, lạy Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa. Con thưa cùng Chúa: Ngài là Chúa tể con; Chúa là phần gia nghiệp và phần chén của con, chính Ngài nắm giữ vận mạng của con

Xướng: Con chúc tụng Chúa vì đã ban cho con lời khuyên bảo, đó là điều lòng con tự nhủ, cả những lúc đêm khuya. Con luôn luôn đặt Chúa ở trước mặt con, vì Chúa ngự bên hữu con, con sẽ không nao núng. 

Xướng: Bởi thế lòng con vui mừng và linh hồn con hoan hỉ, ngay cả đến xác thịt của con cũng nằm nghỉ an toàn, vì Chúa chẳng bỏ rơi linh hồn con trong Âm phủ, cũng không để thánh nhân của Ngài thấy điều hư nát. 

Xướng: Chúa sẽ chỉ cho con biết đường lối trường sinh, sự no đầy hoan hỉ ở trước thiên nhan, sự khoái lạc bên tay hữu Chúa tới muôn đời. - 

Bài Ðọc II: Gl 4, 31b - 5, 1. 13-18

"Anh em được kêu gọi để được tự do".

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Galata.

Anh em thân mến, chính để chúng ta được tự do mà Ðức Kitô đã giải thoát chúng ta. Anh em hãy đứng vững, đừng để bị đặt dưới ách nô lệ một lần nữa.

Hỡi anh em, anh em được tự do, nhưng đừng lấy nê tự do mà sống theo xác thịt; trái lại, anh em hãy lấy bác ái của Thánh Thần mà phục vụ lẫn nhau. Vì chưng, tất cả lề luật tóm lại trong lời này: "Ngươi hãy yêu mến tha nhân như chính mình ngươi". Nhưng nếu anh em cắn xé và phân thây nhau, anh em hãy coi chừng kẻo huỷ diệt nhau. Tôi nói điều này là: Anh em hãy sống theo thần trí, và đừng tìm thoả mãn theo đam mê xác thịt nữa. Vì đam mê xác thịt thì chống thần trí, và thần trí thì chống lại xác thịt; giữa đôi bên có sự chống đối nhau, khiến anh em không thi hành được những điều anh em mong muốn. Nhưng nếu anh em được thần trí hướng dẫn, anh em không còn sống dưới lề luật nữa.

Ðó là lời Chúa.

Alleluia: 1 Sm 3, 9

Alleluia, alleluia! - Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng tai nghe; Chúa có lời ban sự sống đời đời. - Alleluia.

Phúc Âm: Lc 9, 51-62

"Người cương quyết lên đường đi Giêrusalem. Dù Thầy đi đâu, tôi cũng sẽ theo Thầy".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Vì gần tới thời gian Chúa Giêsu phải cất khỏi đời này, Người cương quyết lên đường đi Giêrusalem, và sai những người đưa tin đi trước Người. Những người này lên đường vào một làng Samaria để chuẩn bị mọi sự cho Người. Nhưng ở đó người ta không đón tiếp Người, bởi Người đi lên Giêrusalem. Thấy vậy, hai môn đệ Giacôbê và Gioan thưa Người rằng: "Lạy Thầy, Thầy muốn chúng con khiến lửa bởi trời xuống thiêu huỷ chúng không?" Nhưng Người quay lại, quở trách các ông rằng: "Các con không biết thần trí nào xúi giục mình. Con Người đến, không phải để giết, nhưng để cứu chữa người ta". Và các Ngài đi tới một làng khác.

Ðang khi đi đường có kẻ thưa Người rằng: "Dù Thầy đi đâu tôi cũng sẽ theo Thầy". Chúa Giêsu bảo người ấy rằng: "Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có chỗ gối đầu". Người bảo một kẻ khác rằng: "Hãy theo Ta". Người ấy thưa: "Xin cho phép tôi đi chôn cha tôi trước đã". Nhưng Người đáp: "Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết; phần con, hãy đi rao giảng Nước Thiên Chúa". Một người khác thưa Người rằng: "Lạy Thầy, tôi sẽ theo Thầy, nhưng cho phép tôi về từ giã gia đình trước đã". Nhưng Chúa Giêsu đáp: "Ai đã tra tay vào cày mà còn ngó lại sau lưng, thì không xứng đáng với Nước Thiên Chúa".

Ðó là lời Chúa.

Lời nguyện tín hữu

Chủ tế: Anh chị em thân mến! Chúa Kitô là Đấng không đến để giết chết, nhưng để cứu sống, đang kêu mời chúng ta bước vào Thành Đô Trên Trời. Muốn thế, các môn đệ phải khước từ tất cả mọi sự, mới xứng đáng là môn đệ của Chúa. Vậy chúng ta hãy tin tưởng dâng lời cầu xin.

1. “Đoạn ông đi theo làm đầy tớ Êlia”. - Xin cho trong Hội Thánh khắp nơi, có nhiều tâm hồn quảng đại, biết mau mắn đáp lại tiếng Chúa kêu gọi, sẵn sàng dấn thân phục vụ cho sự nghiệp Nước Trời.

2. “Anh em hãy sống theo thần trí, và đừng tìm thỏa mãn theo đam mê xác thịt” - Xin cho các tín hữu biết dấn thân phục vụ Nước Trời trong môi trường sống của mình, để qua cách sống của họ, nhiều người nhận biết Chúa.

3. “Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có chỗ gối đầu” - Xin cho các Linh mục, các Tu sĩ và những người tận hiến đời mình cho Tin Mừng, luôn trung thành với lời đoan hứa ngày Tiến Chức, và Khấn Dòng, mà biết hy sinh quên mình, sống đời nghèo khó, để không tính toán với những thua thiệt trần gian.

4. “Phần con, hãy đi rao giảng Nước Thiên Chúa” Xin cho các giáo lý viên trong giáo xứ chúng ta, luôn ý thức sâu xa về sứ mệnh cao cả đã được Chúa Kitô trao phó, mà tích cực loan báo Tin Mừng Cứu Độ cho mọi người.

Chủ tế: Lạy Chúa, Chúa không ngừng mời gọi chúng con theo Chúa và cộng tác vào chương trình cứu độ nhân loại. Xin Chúa thương nhận những ước nguyện chân thành chúng con vừa dâng, để ai đang dấn thân vì Nước Trời, luôn tín thác vào tình thương của Chúa và cương quyết theo Chúa cho đến cùng. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô Chúa chúng con.

Lời nguyện tiến lễ

Lạy Chúa, Chúa dùng các bí tích để ban phát ơn cứu độ; xin cho cộng đoàn chúng con biết cử hành lễ tế thờ phượng này với tinh thần phục vụ của Ðức Kitô. Người hằng sống và hiển trị muôn đời.

Ca hiệp lễ

Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, và toàn thể con người tôi hãy chúc tụng thánh danh Người.

Hoặc đọc:

Chúa nguyện rằng: Lạy Cha, Con cầu xin cho chúng, để chúng nên một như Ta, hầu thế gian tin rằng Cha đã sai Con.

Lời nguyện hiệp lễ

Lạy Thiên Chúa từ bi nhân hậu, chúng con vừa dâng lễ tạ ơn và đã được rước Mình và Máu Con Chúa là nguồn mạch sức sống dồi dào; xin cho chúng con hằng gắn bó cùng Chúa để sinh hoa quả tồn tại đến muôn đời. Chúng con cầu xin...

Suy niệm

SUY NIỆM TIN MỪNG CHÚA NHẬT 13 THƯỜNG NIÊN NĂM C
Lm Pet. Trần Bảo Ninh
 
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca (Lc 9, 51-62)
 
Vì gần tới thời gian Chúa Giêsu phải cất khỏi đời này, Người cương quyết lên đường đi Giêrusalem, và sai những người đưa tin đi trước Người. Những người này lên đường vào một làng Samaria để chuẩn bị mọi sự cho Người. Nhưng ở đó người ta không đón tiếp Người, bởi Người đi lên Giêrusalem. Thấy vậy, hai môn đệ Giacôbê và Gioan thưa Người rằng: "Lạy Thầy, Thầy muốn chúng con khiến lửa bởi trời xuống thiêu huỷ chúng không?" Nhưng Người quay lại, quở trách các ông rằng: "Các con không biết thần trí nào xúi giục mình. Con Người đến, không phải để giết, nhưng để cứu chữa người ta". Và các Ngài đi tới một làng khác.
 
Ðang khi đi đường có kẻ thưa Người rằng: "Dù Thầy đi đâu tôi cũng sẽ theo Thầy". Chúa Giêsu bảo người ấy rằng: "Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có chỗ gối đầu". Người bảo một kẻ khác rằng: "Hãy theo Ta". Người ấy thưa: "Xin cho phép tôi đi chôn cha tôi trước đã". Nhưng Người đáp: "Hãy để kẻ chết chôn kẻ chết; phần con, hãy đi rao giảng Nước Thiên Chúa". Một người khác thưa Người rằng: "Lạy Thầy, tôi sẽ theo Thầy, nhưng cho phép tôi về từ giã gia đình trước đã". Nhưng Chúa Giêsu đáp: "Ai đã tra tay vào cày mà còn ngó lại sau lưng, thì không xứng đáng với Nước Thiên Chúa".
 
Suy niệm
 
Khi bước vào lịch sử nhân loại theo chương trình của Chúa Cha, Đức Giêsu hoà mình vào nhịp sống của con người, Ngài ở bên cạnh con người trong mọi sinh hoạt của cuộc sống, và khi nhận ra những khó khăn, những thăng trầm từ cuộc sống, Ngài rất thông cảm với những sự bất toàn của con người và Ngài chấp nhận sự bất toàn đó cộng góp với những cố gắng của con người. Sự chấp nhận của Đức Giêsu được hiển lộ qua việc Ngài chọn các môn đệ từ cộng đoàn, cho họ được cộng tác với Ngài trong việc loan tin vui Nước Trời và đem ơn cứu độ cho mọi người.
 
Hình ảnh người môn đệ của Đức Giêsu vẫn mãi là một hình ảnh rất đời thường, dù sống giữa đời, nhưng không được thuộc về đời, dù sống như bao người nhưng phải là hơn người. Đó là những đòi hỏi ban đầu để trở nên môn đệ của Ngài. Bài đọc 1 từ sách các Vua quyển thứ nhất nói về ơn gọi của tiên tri Êlisê. Êlisê được tiên tri Êlia kêu gọi trở thành tiên tri khi ông ta đang làm ruộng cho gia đình, nghe tiếng gọi, Êlisê từ bỏ mọi sự, ngay cả đôi bò và chiếc cày là những phương tiện làm ruộng của gia đình, ông cùng khước từ và dùng nó để thiết đãi anh em, rồi từ đó Êlisê lên đường. Ân huệ cuối cùng ông xin của Êlia là được trở về nhà chào từ biệt mọi người, rồi ra đi. Thái độ dứt khoát từ bỏ mọi sự, ngay cả tình cảm riêng tư, Ngài cũng từ bỏ, để dành cả cuộc đời, trái tim và khối óc cho việc giải thoát con cái Israel khỏi những rơi vào con đường đa thần giáo. Khi Êlia đến trước ông, thì đặt áo choàng mình trên ông. Lập tức ông bỏ bò lại và chạy theo Êlia mà nói rằng: "Tôi xin đi hôn cha mẹ tôi, rồi tôi theo ngài". Êlia nói với ông: "Ngươi đi đi, rồi trở lại, ta có làm gì ngươi đâu?"
 
Lời nhắc của thánh Phaolô tông đồ dân ngoại quả là một kim chỉ nam cho mỗi người môn đệ Đức Giêsu. Thánh nhân khuyên bảo mọi người hãy ý thức mình đã được tự do nhờ cái chết của Đức Giêsu, từ đó, ai tái sinh trong máu của Đức Giêsu, sẽ được gọi là môn đệ của Ngài. Là môn đệ Đức Giêsu, được sống trong tự do của ánh sáng đức tin, người môn đệ không được phép ỷ lại sự tự do đó mà sống theo những suy tính của xác thịt như là đi tìm quyền lực, địa vị, hay đi tìm lạc thú trong cuộc đời để trải nghiệm. Hỡi anh em, anh em được tự do, nhưng đừng lấy nê tự do mà sống theo xác thịt; trái lại, anh em hãy lấy bác ái của Thánh Thần mà phục vụ lẫn nhau. Phục vụ lẫn nhau được coi là tiêu chí đầu tiên người môn đệ Đức Giêsu phải ghi nhớ và thực hiện. Chính khi phục vụ mà họ được lớn lên trong Thiên Chúa và giữa cộng đoàn. Thế nhưng, biết bao người môn đệ của Đức Giêsu, thay vì sống tinh thần đó, đã sống theo bản năng tự nhiên của thế gian: Vì đam mê xác thịt thì chống thần trí, và thần trí thì chống lại xác thịt; giữa đôi bên có sự chống đối nhau, khiến anh em không thi hành được những điều anh em mong muốn.
 
Hình ảnh hai môn đệ đang trên đường theo Đức Giêsu khi gặp những trở ngại đã thể hiện thiếu tình người, được coi là một bài học nhân văn của người môn đệ. Đức Giêsu đã hơn một lần nói với các môn đệ, Ngài đến không phải để huỷ diệt nhưng là để cứu vớt, thế nhưng, các ông chưa hiểu được khát vọng của Thầy, chỉ biết dựa vào quyền lực của Thầy để thể hiện sự trừng phạt vì bất tuân lệnh Đấng Cứu Thế. Dù chọn con đường theo Đức Giêsu, nhưng các môn đệ vẫn có chút tính toán theo kiểu thế gian, các ông nghĩ rằng Thầy mình sẽ làm một cuộc cách mạng về mọi phương diện, và các ông sẽ là những cộng sự viên, được thưởng chiếc ghế này, địa vị nọ và quyền bính kia. Tất cả là mục đích của các môn đệ khi theo Thầy Giêsu. Đức Giêsu không chấp nhận cách suy nghĩ và toan tính đó, Ngài còn gợi mở cho các ông về thân phận người môn đệ: "Con chồn có hang, chim trời có tổ, Con Người không có chỗ gối đầu". Lang thang trong vô định, phiêu bạt trong vô thường sẽ là tâm niệm sống của người môn đệ Đức Giêsu. Dù sống giữa đời, nhưng không được thuộc về đời, dù là con người, nhưng sẽ phải sống khác người. Đó sẽ là những đòi hỏi xem ra tầm thường nhưng không tầm thường tí nào. Để có thể buông bỏ tất cả, người môn đệ cần sự siêu thoát, siêu thoát khỏi tham, sân, si, siêu thoát khỏi ham muốn quyền bính và siêu thoát khỏi hấp lực của vật chất. Đó cũng là những đòi hỏi của người môn đệ hôm nay, nếu họ mong muốn trở thành môn đệ của Đức Giêsu.
 
Gia trưởng nơi gia đình luôn là một chủ đề được quan tâm nhiều khi nói về đời sống gia đình. Người chồng luôn mang trong mình ý niệm cột trụ về kinh tế, về sự che chở, về sự sống còn của gia đình, nên chi họ vô tình trở thành người độc quyền, độc đoán và độc tôn, từng ngày cộng góp, họ trở thành người gia trưởng trong gia đình theo nghĩa nhân văn. Rồi từ đó, gia đình mất dần tình thương vợ chồng, mất dần tình cha mẹ với con cái, mất luôn hơi ấm gia đình đang sưởi ấm tâm hồn cho mỗi thành viên. Và cuối cùng là một quán trọ ra đời. Tất cả chỉ vì tính gia trưởng của người chồng. Nếu đó là một môn đệ của Đức Giêsu, người chồng đó có thể thay những đức tính nhân bản khác để có được một tổ ấm thực sự nơi gia đình, đừng để những yếu tố xã hội và những cạm bẫy của ma quỷ đánh sập những viên gạch tình yêu mà mỗi người đang cố công góp sức để xây dựng một gia đình. Và đó là một lời chứng mạnh mẽ, xác tín và rất thực tiễn, giúp mọi người sống tử tế với nhau.
 
Là những người dấn thân sống đời thánh hiến, mỗi thành viên nơi các cộng đoàn đang ước mong từng ngày nên giống môn đệ của Đức Giêsu hơn, họ dựa vào linh đạo của cộng đoàn để hướng mọi sinh hoạt của bản thân về đó với tinh thần phục vụ. Họ không tính toán hơn thiệt như Gioan hay Giacôbê. Họ cũng không đến nỗi như chim trời, như chú cáo ngỗ nghịch không có hang ra vào đâu. Họ luôn được chăm sóc và nuôi dưỡng bởi tình Cha trên trời qua nhiều cách thế khác nhau. Vậy mà không thiếu những giọt nước mắt đã rơi vì tranh giành địa vị và quyền lực, không thiếu những vết thương lòng cứ rỉ máu vì sự quen biết hay ô dù, để rồi nhấn chìm bao hy vọng của đồng môn, của những người hậu sinh. Lắm lúc họ cố thủ trong pháo đài tuổi tác, quyền lực và địa vị, để thống trị người khác và áp đặt những gì mình không muốn làm lên đầu người khác. Đó là những vết thương cứ rỉ máu mà không thể tìm ra thuốc điều trị, giúp họ thoát khỏi cảnh nô lệ của xác thịt và quyền lực như lời vị tông đồ dân ngoại đã lên tiếng.
 
Sống trong một xã hội đang đề cao quyền bính và địa vị, đề cao những giá trị thiên về hình thức, liệu rằng những xu hướng đó có len lỏi vào trong mọi sinh hoạt tôn giáo, len lỏi vào trong mọi gia đình và len lỏi vào trong mỗi cộng đoàn huynh đệ không? Câu hỏi đó vẫn mãi tồn tại và chưa thể tìm được câu trả lời thích đáng, khi mỗi Kitô hữu vẫn còn mang trên mình THAM – SÂN – SI, là những sự khiếm khuyết trong phận người. Nếu như hôm nay Đức Giêsu rảo quanh mọi nẻo đường cuộc sống để tìm gọi các môn đệ, liệu rằng Ngài có tìm được một ai đó là người môn đệ đích thực như Ngài mong mỏi không? Và có ai đó can đảm đáp lời mời của Ngài để trở thành môn đệ của Thầy Chí Thánh không?
 
Lạy Chúa Giêsu, Ngài muốn cho con người cộng tác với Ngài trong việc loan tin vui cho nhân loại về sự sống đời đời của Thiên Chúa, xin cho mỗi chúng con ý thức về ơn gọi cao quý đó, để chúng con quảng đại đáp lời mời gọi của Ngài, Ngài đã chấp nhận những khiếm khuyết bất toàn của con người và cho con người tham dự vào chương trình cứu độ nhân loại, xin cho mỗi người chúng con luôn cố gắng cộng tác với Chúa Thánh Thần, với Giáo hội, để ơn cứu độ được trao ban tới mọi người, mọi gia đình và mọi thời đại. Amen. 

Lm Pet. Trần Bảo Ninh
 

Dứt khoát
Sưu tầm

Vào năm 1924 ở nước Anh, Eric là lực sĩ chạy nhanh nhất trong cự ly 100m. Mọi người đều hy vọng anh sẽ đoạt huy chương vàng ở thế vận hội được tổ chức tại Paris năm đó. Thế nhưng vào phút chót một sự việc xảy ra làm cho mọi người đều ngỡ ngàng và bực tức. Số là việc thi đấu cho môn chạy 100m này lại nhằm vào ngày Chúa nhật. Eric nghĩ rằng việc phụng sự Chúa không cho phép anh thi đấu vào ngày Chúa nhật. Vì thế anh đành từ chối thi môn này. Vừa nghe tin Eric từ chối thi đấu, lập tức mọi người tìm cách gây sức ép đối với anh. Ngay cả hoàng tử xứ Wales cũng cố gắng thuyết phục anh vi phạm tiếng nói của lương tâm. Thấy anh không chịu đổi ý, báo chí nước Anh đã gọi anh là tên phản bội. Tuy nhiên Eric vẫn khăng khăng không chịu làm ngược với niềm xác tín của mình. Cuối cùng anh đề nghị với các huấn luyện viên chọn một lực sĩ khác thay cho anh trong môn chạy 100m, là môn anh chưa một lần thi đấu. Kết quả là trong thế vận hội năm ấy, nước Anh đã đạt hai huy chương vàng cho môn chạy 100m và 400m.

Từ câu chuyện trên, chúng ta đi vào đoạn Tin Mừng chiều hôm nay với thái độ dứt khoát mà Chúa đòi hỏi, bởi vì Ngài đã phán dạy: Kẻ nào đã tra tay vào cày mà còn ngoái cổ lại đằng sau thì không xứng đáng với Nước Thiên Chúa. Chàng lực sĩ của chúng ta đã không bao giờ ngoái cổ lại đằng sau, mặc dù có những lý do chính đáng. Một khi đã quyết định theo Chúa, là anh cứ nhắm thẳng phía trước mà bước tới, chứ không ngó lại phía sau nữa, cho dù bị dư luận gọi là tên phản bội tổ quốc của mình. Còn chúng ta thì sao?

Mặc dầu chúng ta đã tin nhận và bước theo Chúa, nhưng chúng ta vẫn chưa dứt khoát lập trường, để thuộc hẳn về Ngài. Chúng ta giống như bà vợ của ông Lót, mặc dầu đã ra khỏi thành Sođoma, nhưng vì còn ngoái cổ lại để xem sự gì đang xảy rar ở phía sau, nên đã hoá thành tượng muối. Chúng ta giống như dân Do Thái trong cuộc xuất hành tìm về miền đất hứa. Trước những cực nhọc vất vả gặp phải, họ đã tưởng nhớ đến củ hành củ tỏi của Ai Cập và đã lên tiếng trách móc Maisen. Cũng vậy mặc dầu đã tin nhận và bước theo Chúa, nhưng chúng ta vẫn tưởng nhớ đến những củ hành củ tỏi, là những đam mê tội lỗi, là những ước vọng xấu xa, để rồi cuối cùng, vì chạy theo tiền bạc, chúng ta đã bán Chúa như Giuđa, vì hèn nhát chúng ta chối Chúa như Phêrô, vì sợ sệt chúng ta đã chạy trốn như các môn đệ, vì quá quyến luyến và vương vấn với tội lỗi, chúng ta đã cúi mặt bỏ đi như chàng thanh niên giàu có.

Để kết luận, chúng ta hãy kiểm điểm đời sống và hãy tự vấn lương tâm xem Đức Kitô đã chiến địa vị nào trong cuộc đời chúng ta? Ngài có phải là nhân vật số một của cõi lòng chúng ta hay chỉ là một hình ảnh đã bị phai mờ và chìm vào quên lãng.

Đang xử lý, vui lòng đợi trong giây lát...