TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa Nhật V Thường Niên -Năm A

“Các con là sự Sáng thế gian”. (Mt 5, 13-16)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

Lời Chúa THỨ TƯ TUẦN 5 THƯỜNG NIÊN

Thứ sáu - 06/02/2026 13:27 |   20
“Chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế.” (Mc 7,15)

11/02/2026
THỨ TƯ TUẦN 5 THƯỜNG NIÊN
Đức Mẹ Lộ Đức – Ngày Quốc tế Bệnh nhân

t4 t5 TN

Mc 7,14-23

ĐIỀU LÀM CHO Ô UẾ
“Chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế.” (Mc 7,15)

Suy niệm: Môi trường thiên nhiên ngày nay đang bị ô nhiễm trầm trọng chẳng phải tự nó làm cho nó ô uế. Chính từ tâm địa xấu xa của con người dẫn đến những hành động làm cho môi trường bị ô uế và làm hại ngược lại con người sống trong đó. Thức ăn tự nó chẳng phải là thứ gì ô uế và không làm cho ô uế tâm hồn người ăn nó. Tâm hồn người ta bị ô uế là do lòng dạ xấu xa của họ. Từ tấm lòng xấu mới xuất ra những thứ xấu xa. “Lòng đầy thì mới nói ra.” Đức Giê-su liệt kê một loạt tội lỗi làm cho con người ra ô uế và chúng phát xuất từ lòng xấu: tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tị, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. Nếu có hành động tội lỗi bên ngoài thì trước tiên chúng đã mọc từ gốc rễ là những ước muốn tội lỗi âm ỉ trong tâm hồn.

Mời Bạn: Những tội lỗi được Đức Giê-su liệt kê vốn xuất phát từ lòng xấu của con người. Kể ra những tội lỗi xấu xa này, Đức Giê-su không có chỉ khuyên phải tránh những tội lỗi ấy, vì đó chỉ là cách “chữa bệnh theo triệu chứng”; Nhưng, Người muốn truy đến tận nguồn gốc phát sinh ra tội là lòng người, vì cỏ phải nhổ tận gốc, bệnh phải chữa tận căn. Bạn có thể nhận thấy mình có tội, nhưng bạn đã biết đâu là gốc rễ tội lỗi đó, đâu là “mối tội đầu” của bạn chưa?

Sống Lời Chúa: Mỗi khi kiểm điểm đời sống thấy mình phạm tội này tội kia, mời bạn xét sâu xa hơn xem động lực nào đã tác động khiến bạn làm như thế.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Giáo Hội Chúa là thánh thiện, nhưng con cái Giáo Hội là những tội nhân. Xin cho chúng con khi nỗ lực canh tân Giáo Hội thì trước hết hãy nỗ lực canh tân lòng mình.

BÀI ĐỌC TRONG THÁNH LỄ
THỨ TƯ TUẦN 5 THƯỜNG NIÊN

Ca nhập lễ

Hãy tiến lên, chúng ta hãy thờ lạy Thiên Chúa, và hãy tiến bước trước nhan thánh Chúa, Đấng tạo thành chúng ta, vì chính Chúa là Thiên Chúa chúng ta.

Lời nguyện nhập lễ

Lạy Chúa, chúng con là con cái trong nhà, chỉ đứng vững khi dựa vào ơn Chúa, xin Chúa hằng che chở chúng con. Chúng con cầu xin…

Bài Ðọc I: 

(Năm lẻ) St 2, 4b-9. 15-17

“Thiên Chúa đặt con người vào vườn địa đàng”.

Bài trích sách Sáng Thế.

Trong ngày Thiên Chúa tạo dựng trời đất, thì chưa có bụi cây nào mọc ngoài đồng, không có một cây rau cỏ nào nẩy mầm ngoài đồng ruộng, vì Chúa là Thiên Chúa chưa cho mưa rơi xuống đất, và chưa có người để trồng trọt, nhưng lúc đó mạch nước từ đất vọt lên, tưới khắp mặt đất.

Vậy Thiên Chúa lấy bùn đất nắn thành con người, thổi sinh khí vào lỗ mũi và con người trở thành một vật sống.

Thiên Chúa lập một vườn tại Eđen về phía đông và đặt vào đó con người mà Ngài đã dựng nên.

Thiên Chúa cho từ đất mọc lên mọi thứ cây trông đẹp, ăn ngon, với cây sự sống ở giữa vườn, và cây biết lành dữ.

Vậy Thiên Chúa đem con người đặt vào vườn địa đàng, để họ trồng tỉa và coi sóc vườn.

Và Thiên Chúa truyền lệnh cho con người như sau: “Ngươi được ăn mọi thứ trái cây trong vườn, nhưng chớ ăn trái cây biết lành dữ, vì ngày nào ngươi ăn nó, ngươi sẽ phải chết”.

Ðó là Lời Chúa.

Ðáp Ca:

Tv. 103, 1-2a 27-28, 29bc-30

Ðáp: Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa (1a).

Xướng: Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, lạy Chúa là Thiên Chúa của tôi, Ngài rất ư vĩ đại! Ngài mặc lấy oai nghiêm huy hoàng, ánh sáng choàng thân như mang áo khoác. – Ðáp.

Xướng: Hết thảy mọi vật đều mong chờ ở Chúa, để Ngài ban lương thực cho chúng đúng thời giờ. Khi Ngài ban cho thì chúng lãnh, Ngài mở tay ra thì chúng no đầy thiện hảo. – Ðáp.

Xướng: Ngài rút hơi thở chúng đi, chúng chết ngay, và chúng trở về chỗ tro bụi của mình. Nếu Ngài gởi hơi thở tới, chúng được tạo thành, và Ngài canh tân bộ mặt trái đất. – Ðáp.

Bài Ðọc I (Năm chẵn): 1 V 10, 1-10

“Nữ hoàng Saba đã nhìn thấy mọi sự khôn ngoan của vua Salomon”.

Trích sách Các Vua quyển thứ nhất.

Trong những ngày ấy, nữ hoàng Saba nghe biết Salomon nổi tiếng vì danh Chúa, bà đến hỏi thử ông nhiều câu đố. Bà đến Giêrusalem với đoàn tuỳ tùng đông đảo và nhiều của cải, gồm có lạc đà chở thuốc thơm, vô số vàng và đá ngọc quý báu. Bà yết kiến Salomon và bày tỏ cùng vua mọi nỗi niềm tâm sự. Salomon giải đáp mọi vấn nạn bà nêu ra, và không một lời bí ẩn nào mà không được vua giải đáp.

Nữ hoàng Saba nhìn thấy sự khôn ngoan của Salomon, thấy nhà ngài xây cất, món ăn ngài dùng, nhà của quần thần, trật tự của các công thần và y phục của họ, các quan chước tửu, và các của lễ toàn thiêu mà ngài hiến dâng trong đền thờ Chúa, thì bà hết hồn. Bà thưa cùng vua rằng: “Thật đúng như lời tôi nghe đồn trong xứ tôi về các công trình và sự khôn ngoan của ngài. Và lúc đó tôi không tin những điều người ta kể cho tôi, cho tới khi tôi đến đây, chính mắt tôi đã trông thấy, và tôi quả quyết rằng những điều đồn đại tôi nghe chưa bằng một phân nửa. Sự khôn ngoan và các công trình của ngài còn vĩ đại hơn tiếng đồn tôi đã nghe. Phúc cho thần dân của ngài, và phúc cho các cận vệ của ngài, luôn luôn được ở trước mặt ngài và nghe lời khôn ngoan của ngài. Chúc tụng Thiên Chúa của ngài là Ðấng yêu thương ngài, và đặt ngài lên ngôi báu Israel. Vì Chúa yêu quý Israel muôn đời, nên đã đặt ngài làm vua, để ngài cai trị công minh chính trực”. Vậy bà tặng vua một trăm hai mươi nén vàng, một số rất lớn thuốc thơm và đá ngọc quý giá. Người ta không khi nào thấy một số thuốc thơm nhiều hơn thuốc thơm mà nữ hoàng Saba tặng cho vua Salomon. Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 36, 5-6. 30-31. 39-40

Ðáp: Miệng người hiền thuyết đức khôn ngoan

Xướng: Bạn hãy phó thác đường lối mình cho Chúa, hãy trông cậy vào Người và để chính Người hành động. Người sẽ làm cho chính nghĩa bạn sáng như bình minh, và quyền lợi bạn tỏ như giờ ngọ.

Xướng: Miệng người hiền thuyết đức khôn ngoan, và lưỡi người nói điều đoan chánh. Luật Thiên Chúa ở trong lòng người, và bước chân người không xiêu té.

Xướng: Người hiền được Chúa ban ơn cứu độ, trong cơn khốn khó, Người là chỗ họ dung thân. Chúa bang trợ và giải thoát họ, Người giải thoát và cứu họ khỏi lũ ác nhân, vì họ đã nương tựa vào Người.

Alleluia: Ga. 15, 15b

Alleluia, alleluia – Chúa phán: “Thầy gọi các con là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy đã nghe biết nơi Cha Thầy, thì Thầy đã cho các con biết.- Alleluia.

Phúc Âm: Mc 7,14-23

“Những gì từ con người ta xuất ra, đó là cái làm cho người ta ra ô uế”

Bài trích Phúc Âm theo Thánh Marcô.

Khi ấy, Chúa Giêsu lại gọi dân chúng mà bảo rằng: “Hết thảy hãy nghe và hiểu rõ lời Ta. Không có gì từ bên ngoài vào trong con người mà có thể làm cho họ ra ô uế. Chỉ có những gì từ con người ta xuất ra, chính những cái đó mới làm cho họ ra ô uế. Ai có tai để nghe thì hãy nghe”.

Lúc Người lìa dân chúng mà về nhà, các môn đệ hỏi Người về ý nghĩa dụ ngôn ấy.

Người liền bảo các ông: “Các con cũng mê muội như thế ư? Các con không hiểu rằng tất cả những gì từ bên ngoài vào trong con người không thể làm cho người ta ra ô uế được, vì những cái đó không vào trong tâm trí, nhưng vào bụng rồi xuất ra”.

Như vậy Người tuyên bố mọi của ăn đều sạch.

Người lại phán: “Những gì ở trong người ta mà ra, đó là cái làm cho người ta ô uế. Vì từ bên trong, từ tâm trí người ta xuất phát những tư tưởng xấu, ngoại tình, dâm ô, giết người, trộm cắp, tham lam, độc ác, xảo trá, lăng loàn, ganh tị, vu khống, kiêu căng, ngông cuồng.

Tất cả những sự xấu đó đều ở trong mà ra, và làm cho ngươì ta ô uế”.

Ðó là Lời Chúa.

Lời nguyện tiến lễ

Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, trong muôn vật Chúa đã dựng nên, Chúa đã lấy bánh và rượu để nuôi dưỡng loài người; xin cho bánh rượu này cũng trở nên bí tích đem lại cho chúng con sự sống muôn đời. Chúng con cầu xin…

Ca hiệp lễ

Thiên hạ hãy cảm ơn Chúa vì Chúa nhân hậu, và những điều kỳ diệu của Ngài đối với loài người, bởi Người đã cho người đói khát được no nê, người cơ hàn được tràn trề thiện hảo.

Hoặc đọc:

Phúc cho những ai đau buồn, vì họ sẽ được ủi an. Phúc cho những ai đói khát điều công chính, thì họ sẽ được no thoả.

Lời nguyện hiệp lễ

Lạy Chúa, Chúa đã muốn cho chúng con cùng được chia sẻ một tấm bánh, cùng được uống chung một chén rượu; xin cho cộng đoàn chúng con đây biết thành tâm hiệp nhất trong tình yêu của Ðức Kitô, để nhờ đó mà cả thế giới này được hưởng ơn cứu độ. Chúng con cầu xin…

Suy niệm

THAY ĐỔI TỪ BÊN TRONG
Lm. Giuse Tạ Minh Quý

Bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su đã cho thấy “Không có gì từ bên ngoài vào trong con người mà có thể làm cho họ ra ô uế. Chỉ có những gì từ con người ta xuất ra, chính những cái đó mới làm cho họ ra ô uế.” Người còn giải thích thêm: “Vì từ bên trong, từ tâm trí người ta xuất phát những tư tưởng xấu, ngoại tình, dâm ô, giết người, trộm cắp, tham lam, độc ác, xảo trá, lăng loàn, ganh tị, vu khống, kiêu căng, ngông cuồng.”

Những lời của Chúa Giê-su giúp chúng ta hiểu rõ về hai điều. Thứ nhất, không gì từ bên ngoài có thể làm tổn thương hoặc làm cho tâm trí của chúng ta trở nên xấu, trừ khi chúng ta cho phép chúng xảy ra. Không phải những lời nói, cách ứng xử của người khác hay là các sự kiện xảy ra xung quanh chúng ta làm cho chúng ta trở nên người xấu, nhưng chính cách tiếp nhận, xử lý thông tin và phản ứng của chúng ta đối với những điều ấy làm cho chúng ta trở nên người xấu. Thứ hai, những tư tưởng xấu đều xuất phát từ trong tâm. Tâm tối đen thì sinh ra những tư tưởng và ước muốn đen tối.

Nếu những tư tưởng đen tối đều xuất phát từ tâm đen tối, thì những tư tưởng tốt đẹp sẽ xuất phát từ tâm trong sáng. Điều quan trọng là chúng ta phải biết thay đổi từ bên trong, từ chính cách suy nghĩ và cảm nhận cuộc sống của chính mình. Khi ta thay đổi thế giới sẽ đổi thay. Xin Chúa Giêsu ngự trị trong tâm hồn mỗi người chúng ta, giúp chúng ta thanh luyện và thay đổi lối suy nghĩa của mình, để tâm trong sáng phát xuất ra những tư tưởng và ước muốn tốt đẹp, góp phần thánh hóa thế giới hôm nay.

 

CÁI THANH SẠCH VÀ CÁI Ô UẾ (Mc 7,14-23)
Lm. Giuse Đinh Lập Liễm

1. Sau khi nói về tính cách vụ hình thức, bây giờ Chúa nói về sự thanh sạch và ô uế. Chúa Giê-su dạy cho dân chúng biết không có gì bên ngoài nhập vào mà làm cho người ta nhơ bẩn, nhưng chính cái bên trong con người mới làm cho họ ra nhơ bẩn. Các môn đệ không hiểu lời Chúa nói, nên khi về đến nhà, các ông xin Chúa giải thích điều đó. Người bảo: mọi vật bên ngoài nhập vào con người không thể làm cho họ nhơ bẩn, vì nó không vào trong lòng họ được chỉ vào trong bụng rồi tống ra ngoài. Chính lòng con người mới làm cho họ nhơ bẩn, vì từ đáy lòng họ phát xuất ra những ý tưởng xấu xa, như trộm cướp, gian dâm, độc ác…

2. Các luật sĩ và biệt phái nhấn mạnh đến sự thanh tẩy phần xác hơn là thanh sạch phần hồn; họ đặt nghi thức bên ngoài lên trên nhiệm vụ bác ái và công bằng xã hội.

Họ tỉ mỉ giữ luật rửa tay, lau chén trước khi ăn, vì cho rằng tay bẩn, chén bẩn làm cho người ta ra ô uế, trong khi lại coi nhẹ chính cõi lòng, nơi chất chứa bao tâm tình ghen tuông, thù ghét đối với tha nhân và đủ thứ toan tính phạm tội.

Chúa Giê-su đặt sự thanh sạch tâm hồn lên trên sự thanh sạch thân xác. Vì chính từ cõi lòng, con người xây dựng cuộc sống luân lý mình. Tâm hồn trong sạch hay không, không phải vì do những hoàn cảnh phụ thuộc bên ngoài, nhưng do những quyết định trong thâm tâm mình.

3. Chúa Giê-su giải thích cho các môn đệ về dụ ngôn những cái thanh sạch và những cái ô uế: không phải từ cái bên ngoài vào trong con người, nhưng cái từ trong con người mà ra, mới làm cho con người ra ô uế. Chúa dựa vào hình ảnh của việc ăn uống và tiêu hóa để diễn tả: mọi sự Chúa tạo dựng cho con người đều tốt đẹp, nhưng do những tư tưởng, ý định và tâm tình bất chính của con người, làm biến đổi thành những cái xấu.

Qua bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giê-su cho các Tông đồ hiểu rằng khuôn khổ hẹp hòi của tôn giáo cũ không còn thích hợp với những đòi hỏi của một tôn giáo mới mà Người sẽ thiết lập. Bởi vì các ông sẽ được sai đi đến với mọi dân tộc, thuộc mọi nền văn hóa, rất khác biệt với môi trường Do-thái. Khi đó các ông phải chú ý đến điều chính yếu, đừng lúng túng vì những cổ lệ là những cái làm cho người ngoại giáo thành tâm thiện chí, là những người không có tục lệ ăn uống giống như người Do thái, không thể nào gia nhập Giáo hội Chúa được.

4. Chúa Giê-su đã nói: không phải cái từ bên ngoài có thể làm cho người ta ra ô uế, mà chính là những cái phát xuất từ bên trong, từ lòng của con người như tham lam, tà dân, giết người, trộm cắp, độc ác, xảo trá, ganh tị… Chính những cái đó mới làm cho người ta ra xấu xa ô uế.

Ngày xưa Đức Khổng Tử có dạy các môn đệ của mình, một câu rất vắn gọn nhưng rất xúc tích. Câu ấy như thế này: “Tư vô tà”: đừng nghĩ bậy.

Cổ nhân cũng thường hay nói đến chữ “Tâm”. Nếu con người có được cái tâm trong sáng thì cuộc sống ắt sẽ tốt đẹp, còn những kẻ “Tâm tà” thì dù cái mã bên ngoài có tốt đẹp đến đâu đi nữa sớm muộn rồi cũng bị lộ tẩy.

Người Tây phương cũng thường nói: Tư tưởng của bạn thế nào thì hành động của bạn sẽ như vậy”.

5. Truyện: Lối hành xử của hai vị sư.

Truyện thiền kể: Một buổi chiều kia, sau trận mưa đầu mùa, cảnh vật tươi mát hẳn lên, thiên nhiên càng thêm hữu tình, hai nhà sư Tandan và Êkinô cùng xuống núi, thong dong tản bộ dọc theo con đường dẫn vào một ngôi đền ở làng quê.

Tới một khúc đường quẹo, hai người gặp một cô gái xinh đẹp trong bộ Kimônô sặc sỡ và chiếc khăn quàng bằng lụa óng ả. Cô gái đứng bên vệ đường dáng vẻ băn khoăn vì không thể băng qua khúc đường lầy lội với một trang phục như thế. Nhà sư Tandan liền bảo:

– Đi lối này cô bé!

Rồi không để cô gái kịp xoay xở, Tandan nhanh tay bồng cô bé lên, bế cô gái qua vũng lầy và đặt cô xuống phía bên kia. Cô gái cúi đầu tỏ dấu cảm ơn, còn sư thì mỉm cười đáp lễ rồi tiếp tục cuộc đi dạo.

Thế nhưng, kể từ lúc ấy thì Êkino đổi hẳn thái độ. Anh không thèm nói một lời nào với người bạn nữa. Mãi cho đến khi hai người dừng chân trước một ngôi đền, thì lúc ấy Êkinô mới hậm hực nói với Tandan:

– Chúng ta là những nhà sư, không được phép gần đàn bà, nhất là phụ nữ trẻ đẹp. Nguy hiểm lắm! Sao anh lại dám làm như thế?

Tandan mỉm cười và thản nhiên đáp:

– Tôi đã bỏ nàng ở chỗ vũng lội rồi. Còn anh, sao anh vẫn mang nàng tới tận nơi đây?

Đúng là những cái bên ngoài không làm cho người ta ra ô uế, mà chính là cái phát xuất từ bên trong.
 

Ghi nhận lịch sử – Phụng Vụ

Lễ nhớ vào ngày 11.02 được Đức Giáo Hoàng Lêô XIII công nhận trong địa phận Tarbes, như là ngày lễ của địa phương. Đức Giáo Hoàng Piô X đã triển khai vào lịch Rôma vào năm 1908, để nhớ lại những lần Đức Mẹ hiện ra với Bernadette Soubirous năm 1858 nơi hang Massabielle (11.02 – 16.07). Bernadette tóm tắt sự kiện như sau: “Tôi trở lại hang đá trong vòng 15 ngày… Bà (Đức Trinh Nữ Maria) lập lại nhiều lần với tôi rằng tôi phải nói với các linh mục, phải xây ở đây một nhà nguyện và đi đến suối nước để tắm rửa và tôi phải cầu nguyện cho kẻ tội lỗi ăn năn trở lại. Nhiều lần tôi có hỏi Bà là ai. Bà chỉ mỉm cười. Bà giang tay xuống, ngước mắt nhìn trời, sau đó Bà nói với tôi Bà là đấng Vô Nhiễm Nguyên Tội.”

Ngày kỷ niệm này là một Thánh lễ dâng kính Đức Trinh Nữ Maria, lễ nhớ. Đối tượng của Thánh lễ không phải là sự kiện lịch sử của việc hiện ra, nhưng là Đức Trinh Nữ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội.

Thông điệp và tính thời sự

a. Tông Huấn của Đức Giáo Hoàng Phaolô VI “Marialis cultus” nhắc đến lễ Đức Mẹ Lộ Đức là những lễ “liên kết với một sự tôn kính địa phương, có một âm vang lớn” (số 18).

Thật vậy, Đức Trinh Nữ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội hiện ra ở Lộ Đức được cử hành như một hình ảnh “thành thánh Giêrusalem mới”, Thiên Chúa sẽ hướng bình an đến đó như một dòng sông cả (bài đọc một: Is 66,10-14).

b. Đức Trinh Nữ Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội mang một sứ điệp đơn sơ trong sáng :

Mẹ mời chúng ta cầu nguyện. Bernadette nói: “Bà làm dấu Thánh giá…tôi cầm lấy xâu chuỗi; Bà lần theo xâu chuỗi của Bà…” Đức Mẹ yêu cầu em cầu nguyện để kẻ tội lỗi ăn năn trở lại.

Ngoài việc cầu nguyện, Đức Maria yêu cầu sám hối. Khi hiện ra lần thứ chín, Bernadette lập lại 3 lần, như âm vang em đã nghe từ trên cao: “Sám hối, sám hối, sám hối.”

– Sự trở lại là trọng tâm của sứ điệp Lộ Đức. Bernadette nói: “Bà lập lại với tôi nhiều lần, đến suối nước để rửa mặt và tôi phải cầu nguyện để kẻ tội lỗi ăn năn trở lại” (Thư cho cha Gondrand). Thật vậy, Lộ Đức đã trở thành nơi thanh tẩy và giao hòa cho nhiều kẻ hành hương, họ làm như Bernadette đến suối nước “rửa mặt”.

c. Tại Lộ Đức, Thiên Chúa tỏ tình thương thật gần gũi với con người mà Người yêu dấu, và đối với những con người ấy, Đức Maria đã cầu bầu cho họ, như Mẹ đã làm tại Cana.

Sự cầu bầu của Đức Maria được dân chúng luôn cầu nguyện tụng, luôn van xin: “Lạy thánh nữ Đức Maria, Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con…” Sự hiện diện mẫu từ của Đức Maria đã đem đến biết bao ân sủng cho khách hành hương, về phương diện thể lý, luân lý, tinh thần… Tại Lộ Đức cũng ứng nghiệm lời ngôn sứ Isaia: “Anh em sẽ gặp Người và tâm hồn anh em sẽ vui thỏa; tứ chi anh em như hoa cỏ mới, sẽ tươi trẻ lại” (Bài đọc một trong Thánh lễ).

Enzo Lodi


CÁI XUẤT RA MỚI LÀM Ô UẾ
(THỨ TƯ TUẦN 5 TN NĂM CHẴN)
Emmanuel Nguyễn Thanh Hiền, OSB

Qua Lời Tổng Nguyện của Thứ Tư Tuần 5 Thường Niên, Năm Chẵn này, các nhà phụng vụ muốn chúng ta ý thức rằng: chúng ta là con cái trong nhà, chỉ đứng vững khi dựa vào ơn Chúa, xin Chúa hằng che chở chúng ta.

Chỉ đứng vững khi dựa vào ơn Chúa, dựa vào khôn ngoan của Thần Khí, kêu lên: Cha ơi, như trong bài đọc một Kinh Sách, trích thư của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Galát: Từ nô lệ đến tự do, người Kitô hữu không còn sống dưới ách Lề Luật nữa nhưng được tự do: từ nay họ sống trong Chúa Kitô, dưới sự hướng dẫn của ân sủng. Cách lập luận của thánh Phaolô thường khó hiểu, nhưng trong thư gửi tín hữu Rôma, người sẽ lấy lại đề tài này và giải thích thêm, nhờ đó, ta sẽ hiểu rõ hơn tư tưởng của người... Bất cứ ai trong anh em được thanh tẩy để thuộc về Đức Kitô, đều mặc lấy Đức Kitô, không còn chuyện phân biệt Dothái hay Hylạp. Tất cả anh em chỉ là một trong Đức Kitô. Anh em hãy mặc lấy con người mới, là con người đã được sáng tạo theo hình ảnh Thiên Chúa để thật sự sống công chính và thánh thiện.

Chỉ đứng vững khi dựa vào ơn Chúa, dựa vào khôn ngoan của thập giá, như trong bài đọc hai Kinh Sách, trích thư của thánh Amrôxiô: Chúng ta là người thừa kế của Thiên Chúa và đồng thừa kế với Đức Kitô… Chúng ta đã được Thiên Chúa cho thừa kế, thì tức là đồng thừa kế với Đức Kitô; vì một khi cùng chịu đau khổ với Đức Kitô, chúng ta sẽ cùng được hưởng vinh quang với Người. Chúng ta đã được nên công chính nhờ máu Đức Kitô đổ ra, hẳn chúng ta sẽ được Người cứu khỏi cơn thịnh nộ của Thiên Chúa.

Chỉ đứng vững khi dựa vào ơn Chúa, dựa vào khôn ngoan từ lòng kính sợ Chúa, như trong bài đọc một Thánh Lễ, trích sách Các Vua I: Nữ hoàng Sơva thấy tất cả sự khôn ngoan của vua Salômôn. Trong bài Đáp Ca, Thánh Vịnh 36: Miệng người công chính niệm lẽ khôn ngoan. Hãy ký thác đường đời cho Chúa, tin tưởng vào Người, Người sẽ ra tay. Chính nghĩa bạn, Chúa sẽ làm rực rỡ tựa bình minh, công lý bạn, Người sẽ cho huy hoàng như chính ngọ.

Câu Tung Hô Tin Mừng, mà các nhà phụng vụ đã chọn cho ngày lễ hôm nay là: Lạy Chúa, Lời Chúa là sự thật; xin Chúa lấy sự thật mà thánh hiến chúng con. Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu nói: Chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế. Lời Chúa là sự thật thánh hiến ta: Cái gì từ trong con người xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế, tất cả sự khôn ngoan đều phát xuất từ Thiên Chúa, và con đường chắc chắn nhất, để, đón nhận được sự khôn ngoan, chính là, lòng kính sợ Chúa. Nữ hoàng Sơva thấy tất cả sự khôn ngoan của vua Salômôn: Miệng người công chính niệm lẽ khôn ngoan, và lưỡi họ nói lên điều chính trực. Luật Thiên Chúa, họ ghi tạc vào lòng, bước chân đi không hề lảo đảo, họ cúi mình thờ lạy, phủ phục trước tôn nhan Chúa, Đấng dựng nên mình. Lề Luật là người quản giáo dẫn ta tới Đức Kitô, để, ta được nên công chính nhờ đức tin. Khi đức tin đến, thì, ta không còn ở dưới quyền giám hộ nữa. Nhờ đức tin, tất cả chúng ta đều là con cái Thiên Chúa trong Đức Giêsu Kitô. Để chứng thực chúng ta là con cái, Thiên Chúa đã sai Thần Khí của Con mình đến ngự trong lòng ta mà kêu lên: “Áp ba, Cha ơi !”, mà đã là con, thì, cũng là người thừa kế. Chúng ta đồng thừa kế với Đức Kitô, mà, đồng hưởng vinh quang với Đức Kitô, nghĩa là, cùng chịu đau khổ với Người. Cái từ bên ngoài vào trong chúng ta là: ơn làm nghĩa tử, sự khôn ngoan của Thần Khí, của thập giá Đức Kitô, nhưng, cái từ bên trong chúng ta xuất ra lại là biểu hiện của những kẻ nô lệ, theo sự khôn ngoan của xác thịt, của thế gian. Bao lâu vua Salômôn còn kính sợ Chúa, chưa đem thân trao nộp cho những mụ đàn bà, thì, miệng lưỡi ông sẽ nói ra những lời khôn ngoan của Thần Khí. Chúng ta là con cái trong nhà, chỉ đứng vững khi dựa vào ơn Chúa, ước gì Chúa hằng che chở chúng ta. Ước gì được như thế!

PowerPoint-t4-t5-TN

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây