TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa Nhật V Mùa Chay -Năm A

“Ta là sự sống lại và là sự sống”. (Ga 11,1-45)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

Chọn lựa: Chết trong tội - Sống trong ân sủng

Thứ hai - 23/03/2026 09:38 | Tác giả bài viết: L.m Giuse Hoàng Kim Toan |   31
“Chết trong tội” không phải là một ngày nào đó sẽ đến,
mà là một tình trạng âm thầm lớn lên
khi con người thôi không còn hướng về ánh sáng.
Chọn lựa: Chết trong tội - Sống trong ân sủng

Chọn lựa: Chết trong tội – Sống trong ân sủng

 

Có những cái chết không cần đến nấm mồ.
Có những sự sống không cần đến tiếng động.

Con người vẫn đi, vẫn nói, vẫn cười,
nhưng đâu đó trong sâu thẳm,
một phần của họ đã lặng lẽ tắt đi
như ngọn đèn thiếu dầu,
như cánh cửa khép kín trước bình minh.

“Chết trong tội” không phải là một ngày nào đó sẽ đến,
mà là một tình trạng âm thầm lớn lên
khi con người thôi không còn hướng về ánh sáng.

Đó là khi ta quen sống mà không cần sự thật,
quen chọn mình thay vì chọn điều đúng,
quen khép lòng trước một tiếng gọi âm thầm
tiếng gọi của Đấng vẫn kiên nhẫn đứng chờ.

Chúa Giê-su đã nói một lời nghe như nghiêm khắc,
nhưng thực ra là một lời cảnh tỉnh dịu dàng:
“Các ông sẽ chết trong tội của các ông.”

Không phải vì Thiên Chúa muốn thế,
mà vì con người có thể tự chọn cho mình một thế giới không có Chúa
một thế giới đủ đầy mà trống rỗng,
ồn ào mà cô độc,
sống
 mà không đi đến đâu.

Nhưng giữa tất cả những khép kín ấy,
vẫn có một con đường mở ra 
con đường của ân sủng.

Ân sủng không ồn ào. 
Không áp đặt. Không cưỡng ép. 
Ân sủng đến như ánh sáng len qua khe cửa,
như giọt sương rơi trên mảnh đất khô cằn,
như một lời thì thầm:
“Hãy sống.”


Sống trong ân sủng là khi con người thôi chống lại ánh sáng,
thôi khép kín trong chính mình,

và bắt đầu học cách mở ra
dù chỉ một chút thôi.
Là khi ta nhận ra
mình không phải là nguồn sống của chính mình,
và vì thế, ta không cần phải gồng mình để tồn tại.

Có một nơi mà cái chết và sự sống gặp nhau
một nơi tưởng là tận cùng,
nhưng lại là khởi đầu.

Đó là thập giá. 
Nơi con người thấy thất bại,
Chúa Giê-su lại tỏ lộ vinh quang.
Nơi tưởng là bị bỏ rơi,
lại là nơi hiệp thông sâu thẳm nhất.
Nơi cái chết lên tiếng,
sự sống âm thầm trỗi dậy.

 

Có thể ta không nhận ra,
nhưng mỗi ngày, trong những điều rất nhỏ,
ta vẫn đang chọn: 
chọn khép lại hay mở ra,
chọn bóng tối hay ánh sáng,
chọn ở lại trong chính mình hay bước ra khỏi mình.
Không có lựa chọn nào là vô nghĩa.
Vì mỗi lựa chọn đều đưa ta
đến gần hơn một trong hai thực tại:
chết trong tội
hay sống trong ân sủng.

 

Và có lẽ, ở điểm quan trọng nhất,
điều quyết định không phải là ta mạnh hay yếu,
xứng đáng hay bất xứng,
mà là: ta có dám mở lòng
để được chạm đến hay không.
Vì chỉ cần một khe hở rất nhỏ thôi,
ánh sáng cũng đủ đi vào.
Và chỉ cần một lần mở ra thật lòng,
sự sống đã bắt đầu.

 

Joshkimt

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây