TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa Nhật VI Phục Sinh -Năm A

“Thầy sẽ xin Cha và Người sẽ ban cho các con một Ðấng Phù Trợ khác”. (Ga 14,15-21)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

Tự tình ngày của mẹ

Chủ nhật - 10/05/2026 01:41 | Tác giả bài viết: Hồng Bính |   112
Thế nhưng, chỉ đến khi đứng ở cái dốc bên kia của cuộc đời, con mới thực sự thấu hiểu hết sự tĩnh lặng vĩ đại trong cuộc đời của mẹ.
Tự tình ngày của mẹ
 
Tự tình ngày của mẹ
 
Mẹ đã ra đi — một khoảng thời gian đủ dài để một đứa trẻ trưởng thành, và cũng đủ dài để mái đầu xanh của con bắt đầu điểm màu hoa râm của sương gió. Thế nhưng, chỉ đến khi đứng ở cái dốc bên kia của cuộc đời, con mới thực sự thấu hiểu hết sự tĩnh lặng vĩ đại trong cuộc đời của mẹ.

Trong ký ức của con, mẹ không chỉ là một người phụ nữ, mẹ là một "dòng sông" miệt mài chở nặng phù sa yêu thương. Suốt một đời, mẹ lấy chính mình làm dải lụa mềm mại, che chắn và phủ kín lên cuộc đời con, để con được bình yên giữa những khắc nghiệt của thế gian.

Con nhớ lắm những ngày xưa cũ, khi bình minh còn chưa kịp thức giấc và hoàng hôn đã lịm tắt từ lâu, đôi vai gầy của mẹ vẫn chưa một phút ngơi nghỉ. Tiếng đòn gánh "kẽo kẹt" trên vai mẹ gánh cả những cay đắng, nhọc nhằn để đổi lấy bát cơm trắng thơm cho con khôn lớn. Những đêm mưa dột, khi cái lạnh luồn qua kẽ liếp, mẹ lặng lẽ đẩy con về phía chỗ khô ráo, còn mình thì nằm trọn trong cái ẩm ướt, lạnh lẽo. Tiếng ru "à ơi" của mẹ giữa tư bề gió lộng ngày ấy chính là khúc nhạc bình yên nhất mà con từng được nghe trong đời.

Điều khiến con đau đớn nhất lúc này là sự im lặng của mẹ. Suốt một đời gian khó, chưa bao giờ con nghe thấy ở mẹ một tiếng thở dài hay một lời than vãn về nỗi khổ cực. Mẹ giống như một bà tiên trong truyện cổ tích, dùng đôi bàn tay gầy guộc để "làm phép" lên những bữa cơm độn khoai, những đĩa rau rừng khô khốc, biến chúng thành hương vị mặn nồng mà đến tận bây giờ, không một sơn hào hải vị nào có thể sánh kịp. Mẹ giấu đi cái đói, cái mệt sau nụ cười hiền hậu, để con chỉ thấy một bầu trời bình yên.

Tối nay, giữa căn phòng nhỏ tĩnh lặng, con đứng lặng người trước di ảnh của mẹ. Làn khói hương mỏng manh cứ bảng lảng, lập lòe trong hư ảo, gợi về gương mặt thân thương đã cách xa bao năm dài đằng đẳng . Trong giây phút ấy, mọi hào quang hay trải đời của một người đàn ông tóc hoa râm bỗng chốc tan biến. Con thấy mình bé lại, thấy tim mình thắt lại, rồi bật khóc nghẹn ngào như một đứa trẻ lạc mẹ giữa dòng đời.

Mẹ ơi, dòng sông của mẹ vẫn chảy trong huyết quản con, dải lụa yêu thương của mẹ vẫn sưởi ấm tâm hồn con. Chỉ có mẹ là mãi mãi hóa thành mây trắng, để lại con với nỗi nhớ mênh mông chẳng thể lấp đầy.
 
Hồng Bính

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây