TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

CN10TN-A Mình Máu Thánh Chúa Ki-tô

“Thịt Ta thật là của ăn, và máu Ta thật là của uống”. (Ga 6, 51-59)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

Hãy cùng nhau dự Tiệc Thánh Chúa

Thứ bảy - 06/06/2026 08:01 | Tác giả bài viết: Petrus.tran |   36
“Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.” (Ga 6, 58).

Chúa Nhật Lễ Mình Máu Thánh Chúa Kitô
Hãy cùng nhau dự Tiệc Thánh Chúa

SnTM 060626b


“Người ơi! Nào mau tới thờ lạy Chúa! Quỳ dâng lòng tôn kính Chúa trên cao. Linh thiêng ôi phút giây giờ đây khi đoàn con được chiêm ngắm nhan thánh Chúa chí nhân quyền uy. Người ơi! Nào mau tới thờ lạy Chúa! Đồng thanh hợp chung tiếng hát ca khen. Cảm mến ơn Chúa ban tràn lan cho trần gian Mình Máu Thánh nên nguồn sống tuôn ngày đêm.”

Những dòng chữ trên đây là phần trích đoạn bài thánh ca rất quen thuộc mà hầu như mọi người Công Giáo đều biết đến. Đó là bài PHÚT LINH THIÊNG.

PHÚT LINH THIÊNG do Lm. Thành Tâm sáng tác, là một bài hát nói về Bí Tích Thánh Thể, một Bí Tích đã được Đức Giê-su thiết lập trong bữa tiệc Lễ Vượt Qua.

Nói đến Bí tích Thánh Thể hay còn được gọi là Bí Tích Mình Thánh Chúa, có thể nói đó là Bí Tích rất quan trọng, rất quan trọng bởi bí tích này “là nguồn mạch và đỉnh cao của đời sống Kitô hữu. Nơi bí tích này, Chúa Giêsu hiện diện thực sự trong hình bánh và rượu, liên kết người tín hữu vào Hy tế Thập giá và Mầu nhiệm Vượt qua, từ đó nuôi dưỡng và hiệp nhất toàn thể Giáo hội.”

Chất thể của Bí Tích Thánh Thể “là rượu, bánh và nước.” Mô thể của Bí Tích Thánh Thể là lời truyền phép: “Này là Mình Ta sẽ bị nộp vì các con… Này là chén Máu Ta, máu sẽ đổ ra vì các con…”

Đây là lời truyền phép vô cùng thiêng liêng. Chính Đức Giê-su đã đọc lời này trong bữa Tiệc Ly (Lễ Vượt Qua) để lập Bí tích, trước khi bước vào cuộc tử nạn.

Bí Tích Thánh Thể, có người còn gọi là “thần lương nhiệm mầu”. Gọi như thế bởi, tại Caphanaum, Đức Giê-su đã có một bài diễn từ nói đến “ơn phước nhiệm mầu” dành cho những ai “cầm lấy mà ăn - cầm lấy mà uống.” Sự kiện này, được ghi lại trong Tin Mừng thánh Gio-an. (x.Ga 6, 51-58).

**
Vâng, Caphanaum trong một-ngày-như mọi-ngày. Từng đoàn người bên kia Biển Hồ tràn qua hội tụ nơi đây, khi họ biết rằng, có sự hiện diện của Đức Giêsu.

Lý do có cuộc hội tụ này, có thể là do vài hôm trước, vào một buổi chiều tà, Đức Giêsu đã làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để cứu đói họ.

Vì thế, hôm nay, họ lại “đi Caphanaum tìm Người”, đi tìm Đức Giê-su với ước muốn, biết đâu, một lần nữa, Ngài lại dùng quyền năng để làm một việc gì đó cứu đói họ chăng? Nếu đúng vậy, đó là ước muốn bình thường của những con người bình thường.

Vâng, những con người bình thường đó “khi gặp thấy Người ở bên kia Biển Hồ, họ (liền) nói: Thưa Thầy, Thầy đến đây bao giờ vậy?”

Đi-guốc-trong-bụng-họ, Đức Giê-su đã đáp lời rằng: “Thật, tôi bảo thật các ông, các ông đi tìm tôi không phải vì các ông đã thấy dấu lạ, nhưng vì các ông đã được ăn bánh no nê”.

Đúng vậy, mấy hôm trước đó, chỉ với “năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá” Đức Giê-su đã “hóa bánh ra nhiều” cho năm ngàn người ăn no nê.

Còn hôm nay, Đức Giê-su có lời khuyến cáo với họ, rằng: “Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh, là thứ lương thực Con Người sẽ ban cho các ông, bởi vì chính Con Người là Đấng Thiên Chúa Cha đã ghi dấu xác nhận.”

Nghe thế, một cuộc tranh luận “căng như dây đàn” giữa Đức Giê-su và họ, nổ ra.

Họ, chất vấn Đức Giê-su. Họ, bắt bẻ Ngài. Ôi thôi! đủ chiêu trò. Đúng như thành ngữ dân gian xưa nói: “bạc như dân, bất nhân như lính”.

Hôm trước, cho ăn no nê, đòi tôn Đức Giê-su làm vua. Hôm nay, nói vài câu phật ý, bắt bẻ, đòi dấu lạ: “Ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông?”

Thật đáng tiếc, Đức Giê-su không làm dấu lạ nào hết. Đối với họ, chuyện sống còn “dưới đất” là điều thật khẩn thiết. Nhưng, với Đức Giêsu, Ngài lại muốn họ nhận ra rằng, còn có sự sống “trên trời”. Sự sống đó, phải là thứ-lương-thực-Con-Người-sẽ-ban.

“Không…” Đức Giê-su nói tiếp: “…không phải ông Mô-sê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian”.

Nhìn, những con người bình thường, với những ước muốn bình thường, Ngài tuyên bố: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói, ai tin vào tôi chẳng khát bao giờ… ”.

Nuốt không trôi lời Đức Giê-su nói, họ “liền xầm xì phản đối”, phản đối vì Ngài nói rằng: “Tôi là bánh từ trời xuống”. Họ phản đối chẳng sai. Họ nói: “Ông này chẳng phải là ông Giê-su, con ông Giu-se đó sao? Cha mẹ ông ta, chúng ta đều biết cả, sao bây giờ ông ta lại nói: Tôi từ trời xuống?”

Hôm đó, bất chấp những lời xầm xì nhỏ to, Đức Giêsu vẫn nói lên thông điệp từ trời, một thông điệp của tình yêu, rằng: “Thật tôi bảo thật với các ông, ai tin thì được sự sống đời đời. Tôi là bánh trường sinh. Tổ tiên các ông đã ăn man-na trong sa mạc, nhưng đã chết. Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết.”

Tiếp đến, Đức Giê-su khẳng định: “Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.” (x.Ga 6, 51).

Lời công bố của Đức Giê-su dẫn đến một cuộc tranh luận sôi nổi. Chuyện kể rằng: “Người Do Thái liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói: làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được?”

Mặc cho những lời tranh luận giữa họ với nhau. Đức Giêsu vẫn không rút lời: “Thật, tôi bảo thật các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người ấy.” (x.Ga 6, 52-56).

 Đây không phải là một trò ảo thuật. Đây là ân sủng, một thứ ân sủng đến từ “Chúa Cha là Đấng hằng sống”.

Tin mừng thánh Gio-an có lời chép rằng:“Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ” (Ga 3,13-17).

Và tình yêu ấy, đã được Đức Giêsu xác quyết mạnh mẽ, rằng: “Đây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời.” (Ga 6, 58).

***
Những điều được trình bày trên đây: “đó là những điều Đức Giê-su đã nói khi giảng dạy trong hội đường, ở Ca-phac-na-um” (x.Ga 6, 59). Và, đó chính là lý do, hôm nay, Giáo Hội long trọng mừng lễ Mình Máu Chúa Ki-tô.

Hôm nay, Giáo Hội tiếp tục nói với mọi người tín hữu điều Đức Giêsu đã truyền dạy năm xưa, lời truyền dạy rằng: “Ta là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.”

Hôm nay, Đức Giê-su, qua vị linh mục chủ tế, cùng lời truyền thánh hiến Bánh, nói với chúng ta, rằng: “Tất cả các con hãy lãnh nhận mà ăn, vì này là Mình Thầy, sẽ bị nộp vì các con”. Đức Giê-su, qua vị linh mục chủ tế, cùng lời truyền thánh hiến Rượu, nói với chúng ta, rằng: “Tất cả các con hãy lãnh nhận mà uống, vì này là Chén Máu Thầy, Máu Tân Ước vĩnh cửu sẽ đổ ra cho các con và nhiều người được tha tội. Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”.

Vâng, trong mỗi thánh lễ, vị linh mục chủ tế “làm việc này (để) tưởng nhớ tới Thầy”. Là một Ki-tô hữu, trong mỗi thánh lễ, chúng ta cũng “hãy làm việc này(rước lễ) mà nhớ đến Chúa”.

Như có lời nói rằng: “Biết điều đó thì khác xa với những ai đã nếm được điều đó”.

Thế nên, hãy đáp lời mời gọi của Thiên Chúa, lời mời gọi, rằng “Hãy đến mà ăn bánh của ta và uống rượu do ta pha chế! Đừng ngây thơ khờ dại nữa, và các con sẽ được sống, hãy bước đi trên con đường hiểu biết” (x.Cn 9, 5-6).

Con-đường-hiểu-biết, đó là đáp lời mời gọi của Thiên Chúa. Đó là hãy-đến-mà-ăn. Bởi “Khi ta cùng bẻ Bánh Thánh”, tông đồ Phao-lô nói, “đó chẳng phải là dự phần vào Thân Thể Người sao?”

Nhắc đến điều này để làm gì? Thưa, để chúng ta nhớ, nhớ rằng, Đức Giê-su đã phán hứa: “Kẻ ăn tôi… sẽ nhờ tôi mà được sống” (x.Ga 6, …57).

Vâng, nhạc sĩ Ignatiô Nguyễn Hùng Lân, khi còn tại thế, cũng đã cất tiếng nhắn nhủ chúng ta: “Hãy đến mà ăn, đây bánh Ta ban dưỡng nuôi linh hồn. Cùng dự Tiệc Thánh Chúa nhiệm tích muôn ngàn ơn thiêng...

Chúng ta không cần tranh luận hay xầm xì về những lời Đức Giêsu đã phán truyền. Bởi… bởi vì… “Đây là mầu nhiệm đức tin”.

Thế nên, đã là một Ki-tô hữu, chúng ta: Hãy đến mà ăn. Hãy cùng nhau dự Tiệc Thánh Chúa.

Petrus.tran

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây