TIN MỪNG CHÚA NHẬT - LỄ TRỌNG

Chúa Nhật IV Phục Sinh -Năm A

“Ta là cửa chuồng chiên” (Ga 10,1-10)
Đọc các tin khác ➥
TÌM KIẾM

Giê-su… Chúa Chiên nhân từ

Thứ sáu - 24/04/2026 23:06 | Tác giả bài viết: Petrus.tran |   22
“Tôi là cửa cho chiên ra vào. Mọi kẻ đến trước tôi đều là tên trộm cướp; nhưng chiên đã không nghe họ.” (x.Ga 10, 7-10).

Chúa Nhật IV Phục Sinh – Năm A
Giê-su… Chúa Chiên nhân từ

SnTM 250426a

 
Con Chiên… Con Chiên là con gì? Bạn có từng được thấy? Vâng, dưới góc độ sinh vật học và thực tế trong chăn nuôi, chúng ta được biết, con chiên là con cừu non, thường là dưới một năm tuổi. Còn theo quan niệm tôn giáo (Công Giáo), con chiên là hình ảnh biểu tượng cho người tín hữu, người tin theo Chúa.

Gọi người tin theo Chúa là con chiên, vì con chiên trong Kinh Thánh được dùng làm biểu tượng cho những người hiền lành, đạo đức. Trong dụ ngôn về ngày phán xét, Chúa đã tách chiên ra khỏi dê. Chiên ở bên phải, dê ở bên trái. Ở bên phải sẽ đi đâu! Ở bên trái sẽ đi đâu! Chúng ta biết rồi…

Cho nên không lạ, khi người Công giáo rất tự hào vì mình là con chiên của Chúa. Và, như một hồng ân, Chúa Giê-su chính là người mục tử, người mục tử của những ai tin theo Ngài.

Nhạc sĩ Nguyễn Duy Vi, biểu lộ niềm vui trước hồng ân này, nên đã, ngón tay vuốt nhẹ phím đàn, miệng ông cất tiếng ca vang lời rằng: “Chúa là Mục Tử, Người dẫn lối chỉ đường cho con đi. Đi trong tay Chúa nào con thiếu chi con sợ chi? Cỏ tươi rợn đồng xanh con no thỏa không bao giờ thiếu nữa. Suối nước trường sinh con nghỉ uống no đầy.”

Vâng, Chúa Giê-su chính là mục tử. Trong những ngày còn tại thế, Chúa Giê-su, mỗi khi nhìn thấy đoàn dân đông đúc kéo đến, Ngài không khỏi chạnh lòng thương xót, lòng thương xót của một người mục tử, và đã gọi họ là “bầy chiên không người chăn dắt” (Mc 6,34).

Làm sao không chạnh lòng thương xót cho được, khi họ phải sống trong sự bất an trước ách thống trị của bạo quyền Roma. Đồng thời, họ còn phải oằn vai gánh nặng những luật lệ do “các kinh sư và Pharisieu” đặt ra hết sức phi lý.

Có phi lý không kia chứ! Quý ông kinh sư và Pharisieu chỉ biết “ngồi trên tòa Môse giảng dạy… rủ cho được một người theo đạo, nhưng khi họ theo rồi, lại làm cho họ đáng xuống hỏa ngục…”.

Có tệ không kia chứ! Quý ông kinh sư và Pharisieu đã chăn dắt con dân mình theo cung cách của những “kẻ cướp, kẻ trộm”. Thế nên, Đức Giê-su đã không ngại gọi họ là những kẻ “cướp bóc và ăn chơi vô độ.” Ngài xếp họ vào thành phần những “kẻ chăn thuê”. Còn dân chúng, Ngài nhìn họ “như những con chiên lạc của nhà Israel”.

Chính vì thế, một lần nọ, bất chấp những căng thẳng vốn đã xảy ra giữa Ngài và nhóm Pharisieu. Đức Giêsu thẳng thắn tuyên bố rằng: “Tôi là cửa cho chiên ra vào. Mọi kẻ đến trước tôi đều là tên trộm cướp; nhưng chiên đã không nghe họ. Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ. Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm, giết hại và phá hủy.” (x.Ga 10, 7-10).

Cuối cùng, Ngài đưa ra một thông điệp, một thông điệp mạnh mẽ: “Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào.”

**
“Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào.”

Xưa kia, Đức Giê-su đã tuyên bố như thế, trước những người Pharisieu. Ngày nay, Ngài cũng vẫn khẳng định như thế, trước mỗi chúng ta.

Xưa kia, người Pharisieu không tin, không theo Đức Giê-su. Ngày nay, chúng ta tin và theo Đức Giê-su!

Vâng, câu trả lời là của riêng mỗi chúng ta. Thế nhưng, đừng quên, chỉ khi chúng ta đi-theo-sau-Ngài chúng ta mới có thể “ra vào và gặp được đồng cỏ”.

Ngoài việc gặp-được-đồng-cỏ, Đức Giê-su còn ban “ơn cứu độ” như lời Ngài đã tuyên phán: “Tôi là cửa. Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu.”

Tất cả là hồng ân. Và hồng ân chỉ dành cho những ai “nghe tiếng của Chúa - nhận biết Chúa”.

Muốn nghe được tiếng của Chúa ư! Thánh Kinh… Thánh Kinh chính là nơi “tiếng của Chúa” nói. Muốn nhận biết Chúa ư! Thánh Lễ… Thánh Lễ là nơi chúng ta ”nhận biết Chúa”, một Chúa Giê-su ban cho chúng ta một thứ cỏ, không phải “cỏ dại” nhưng là một thứ cỏ đem đến “sự sống đời đời”. Nói rõ hơn, đó là Mình-Máu-Thánh-Chúa.

***
Chúng ta đang sống trong một thời kỳ truyền thông hiện đại. Một trong những đặc tính của cuộc sống hôm nay là có quá nhiều tiếng gọi, có quá nhiều điều được rao giảng, được tuyên truyền trên trần gian này.

Thế nhưng, không phải tiếng gọi nào chúng ta cũng có thể đáp lời. Bởi có thể tiếng gọi đó của Satan, của cám dỗ, của sự dữ, của “kẻ chăn thuê”.

Không phải lời rao giảng nào chúng ta cũng nghe theo. Bởi có thể đó là lời rao giảng của “tà giáo – tà quyền”.

Không phải lời tuyên truyền nào cũng dẫn đưa đến một cuộc sống hạnh phúc. Bởi có thể đó là lời tuyên truyền láo khoét.

Đừng quên, tấm gương của nguyên tổ Adam và Eva. Chỉ vì đáp lại tiếng nói của Satan quyến rũ, rằng thì-là-mà “chẳng chết chóc gì đâu”, kết quả thật thê thảm, sau khi bước vào “cánh cửa mê hồn trận” của Satan, “hái trái cây mà ăn… họ thấy mình trần truồng”.

Kết quả… chúng ta cũng biết rồi… cái chết!

****
Chúa Nhật hôm nay (26/04/2026), theo truyền thống, chúng ta gọi là Chúa Nhật Chúa Chiên Lành. Vào Google, một trang mạng với chức năng tìm kiếm, đánh lên đó dòng chữ “Chúa Chiên Lành”, vâng, chúng ta sẽ thấy rất nhiều hình ảnh Đức Giêsu là một người thanh niên ẵm hoặc vác con chiên trên vai, muôn kiểu, muôn màu, muôn sắc.

Có một số người dị ứng với Ki-tô giáo, nên - qua hình ảnh đó - họ cho rằng, Đức Giê-su đã biến “con người” thành “con vật” khi gọi những người theo Ngài là “con chiên”.

Có thể nói rằng, những kẻ suy nghĩ như thế là những kẻ thiếu hiểu biết. Còn nếu họ biết nhưng lại vờ như không biết, thì họ chẳng khác nào có mắt như mù. Nói tắt một lời, họ chỉ là những kẻ thiếu lương thiện, mà thôi.

TGM Giu-se Vũ Văn Thiên nói: “Các tín hữu Công Giáo theo Chúa không phải để trở thành con chiên. Một người ngớ ngẩn và một người vô học cũng không nghĩ là một người theo đạo để trở thành con chiên. Con chiên là một hình ảnh để sánh ví nói lên sự hợp nhất của Giáo hội, có một chủ chăn và có rất nhiều tín hữu là con chiên.

Hình ảnh con chiên nói lên sức mạnh, sự hiệp nhất và gắn bó với chủ chiên. Chúng ta theo Chúa Giêsu là để được nên giống Chúa Giêsu, nên giống Chúa Giêsu hoàn toàn, không phải giống con chiên. Đó là lý tưởng và ơn gọi của chúng ta...” (source: internet).

Hình ảnh người mục tử và con chiên trên vai… đó chính là hình ảnh trong Cựu Ước thường dùng như là biểu tượng nói về lòng thương xót, sự chăm lo, bảo vệ và nâng đỡ của Thiên Chúa đối với con người.

Thiên Chúa (người mục tử) “đi trước và chiên đi theo sau” gợi cho chúng ta nhớ đến Thánh Vịnh thứ hai mươi ba: “Chúa là mục tử chăn dắt tôi, tôi chẳng thiếu thốn gì. Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ”.

Chỉ trong sáu câu ngắn ngủi (Tv 23, 1-6) thế mà, cũng đủ để mô tả toàn cảnh hình ảnh người mục tử nhân lành đầy quyền uy: “Dầu qua thung lũng âm u, con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng. Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm”.

Nếu xưa kia, Israel thời Cựu Ước vui mừng đặt niềm tin vào Thiên Chúa qua hình ảnh như thế, thì hôm nay, niềm vui đó phải được nhân đôi, nhân đôi là vì chính Chúa Giêsu đã cất tiếng hòa theo nhịp điệu mừng vui đó, rằng: “Thật, tôi bảo thật: Tôi là cửa cho chiên ra vào”. (Ga 10, 7).

****
Chúa Giêsu là cửa… cửa cho chúng ta vào Thiên Đàng. Để vào Thiên Đàng, chúng ta sẽ phải đối diện với những thế lực ác tà, những thế lực ác tà dưới sự chỉ huy bởi ”quái thú Khải Huyền” (x.Kh 13, 18).

Nó là kẻ vô luật pháp và là kẻ chống Chúa. Sự nguy hiểm mà chúng ta sẽ phải đối mặt với nó, đó là, nó chính là ma quỷ đội lốt người.

Đội lốt người thì sao? Thưa, nó có thể là một ông thầy tu, một ông giáo sỹ… Và có thể hơn hơn thế nữa. Nó có thể “bô lô ba la” nói rằng: “Phúc thay ai xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa”, nhưng lại “ngoảnh mặt làm ngơ bơ đi mà sống”, trước những thế lực ác tà, những thế lực gây ra biết bao tội ác, dưới gầm trời này.

Để chúng ta không mất đi niềm tin vào Mục Tử Giê-su. Để chúng ta không lạc lối vì những lời mê hoặc của quái-thú-Khải-Huyền, hãy nhìn Mục Tử Giê-su “như là cội rễ và cuối cùng của đức tin”.

Chúng ta phải tin, tin rằng: “Tôi biết Đấng tôi tin cậy, và tôi chắc chắn rằng Ngài có thể gìn giữ điều tôi đã tín thác Ngài, cho đến ngày Ngài trở lại” (2Tm 1, 12).

Mục Tử Giê-su sẽ trở lại. phần chúng ta, chúng ta hãy cùng nhạc sĩ Nguyễn Duy Vi cất tiếng ca vang, lời ca rằng: “Chúa Chiên nhân từ, Người dẫn con tới đồng nội. Này suối nước mát bóng, con tới uống thảnh thơi. Chúa ơi sướng vui trong tay Chúa, Người dẫn con đi. Đi giữa suối mát, cỏ xanh con thiếu gì.”

Hãy tín thác Mục Tử Giê-su. Người là Chúa Chiên nhân từ.

Petrus.tran

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây