“Lấy lời lành mà khuyên người”
không chỉ là một lời dạy luân lý,
nhưng là một cách thế yêu thương
chạm đến linh hồn.
Lời lành không ồn ào,
không làm tổn thương,
không đẩy người khác vào thế phòng vệ.
Lời lành đến như ánh sáng dịu,
đủ để soi đường, mà không làm lóa mắt.
Trong Thương linh hồn bảy mối,
Giáo Hội mời gọi ta
trở thành khí cụ của lòng xót thương:
khuyên người lầm lỗi
mà không kết án;
an ủi kẻ buồn phiền
mà không xem nhẹ nỗi đau;
dạy dỗ kẻ ngu muội
mà không tự đặt mình cao hơn.
Lấy lời lành mà khuyên người
là tin rằng con người có thể đổi thay
khi được yêu thương đúng cách.
Không phải bằng lời cay nghiệt,
nhưng bằng sự kiên nhẫn;
không phải bằng chỉ trích,
nhưng bằng sự đồng hành.
Chính Đức Kitô
đã dùng lời lành để gọi tội nhân,
dùng ánh nhìn để chữa lành,
và dùng thinh lặng
để đánh thức lương tâm.
Khi ta nói bằng lời lành,
ta không chỉ nói với tai người khác,
mà nói với trái tim họ.
Và khi ấy, lời nói trở thành ân sủng,
khuyên bảo trở thành chữa lành,
và đạo đức trở thành tình yêu đang hành động.
L.m Giuse Hoàng Kim Toan





























